9.
Ngày 14 tháng 8, trước thềm Tết Trung Thu, kinh thành nhà nhà treo đèn kết hoa, chỉ có phủ Thượng Thư là bao phủ bởi không khí ảm đạm.
Nguyên do không có gì khác, nửa đêm cha ta đột nhiên co giật, hôn mê bất tỉnh trong phòng của Lưu di nương, đến giờ vẫn chưa tỉnh.
Thái y đến một lượt rồi lại một lượt, nhưng đều bó tay không cách nào chữa trị.
Lưu di nương sợ đến mất hồn, quỳ trước cửa sổ phòng cha ta, ánh mắt ngơ ngác, thậm chí không nghe thấy thái y nói gì.
“Di nương,” ta khẽ đẩy bà ta một cái, “Thái y đang hỏi ngài, mau trả lời thật đi.”
Lưu di nương giật mình tỉnh lại. Thái y kiên nhẫn hỏi lại lần nữa:“Hôm nay Thẩm đại nhân có dùng qua món ăn hay vật gì đặc biệt không? Triệu chứng này giống như bị trúng độc. Dù có tỉnh lại cũng khó mà hồi phục như cũ.”
“Ta không biết… Ta không biết…” Lưu di nương bật khóc, nước mắt giàn giụa:“Lão gia! Lão gia không thể có chuyện gì được!”
Ta quay sang hỏi thái y:“Thứ đặc biệt mà đại nhân nói đến là gì?”
Thái y giải thích:“Chẳng hạn như mùi hương hoặc thức ăn hiếm lạ.”
Nha hoàn thân cận của Lưu di nương mặt biến sắc, theo phản xạ liếc nhìn chủ nhân mình.
Ta nâng tay chỉ vào nàng:“Người đâu, kẻ này thần sắc bất thường, chắc chắn có uẩn khúc. Lôi xuống tra hỏi!”
Thị vệ lập tức tiến vào, lôi nàng ta ra ngoài.
Lưu di nương giận dữ, quát lên:“Thẩm Ngọc Dao! Ngươi đang làm gì vậy? Cha ngươi còn đang hôn mê, mà ngươi đã vênh váo thế này sao?”
“Lưu di nương nóng giận làm gì?” Ta mỉm cười:“Ta có vênh váo hay chỉ đang bắt hung thủ, chờ thẩm vấn nha hoàn này rồi sẽ rõ thôi.”
Ta hất cằm ra hiệu:“Sao còn đứng đó? Lôi xuống!”
Nha hoàn hoảng hốt khóc lóc:“Phu nhân cứu mạng! Phu nhân, cứu nô tỳ với!”
Nhìn nàng bị kéo đi, mặt Lưu di nương tái mét, tay siết chặt chiếc khăn tay.
Nha hoàn kia vốn không chịu được đòn, chỉ vài roi đã khai hết.
“Phu nhân từ tháng trước đã dùng một loại cao bôi da, màu đỏ sẫm như máu, mùi hương rất đặc biệt. Phu nhân bôi lên thì da dẻ mịn màng, mùi thơm theo cả cơ thể, khiến lão gia cũng ngày càng ở lại viện phu nhân nhiều hơn…”
Rất nhanh sau đó, người ta tìm thấy hộp cao trong viện của Lưu di nương.
Thái y mở hộp, ngửi qua, lập tức biến sắc:“‘Túy Sinh Hoa’… đây là độc vật cực kỳ nguy hiểm! Loại hoa này khiến nữ nhân trở nên xinh đẹp, nhưng bản thân nó là chất độc. Dùng lâu, da sẽ ngấm độc, không chỉ làm giảm thọ người dùng mà còn gây nguy hiểm đến tính mạng những ai tiếp xúc gần!”
Nghe vậy, mọi người vô thức lùi xa khỏi Lưu di nương.
Bà ta ngã phịch xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu:“Không thể nào! Không thể nào!”
Dường như nghĩ ra điều gì, bà ta chộp lấy tay áo thái y, run rẩy nói:“Tần Uyển của Túy Xuân Phong! Nàng ta cũng dùng loại cao này, nàng là nữ nhân phong trần, tiếp xúc với bao nhiêu nam nhân mà chẳng ai gặp chuyện gì. Sao lại đến lượt ta?”
Thái y nhìn bà ta một cách khó hiểu, rút tay về:“Chuyện này, phu nhân nên nói với Thuận Thiên Phủ.Bổn quan chỉ phụ trách trị bệnh cứu người, không can dự vào việc phá án.”
Cha ta là Thượng thư Bộ Hộ, quan to nhị phẩm, chuyện của ông tất nhiên là việc lớn, không thể bỏ qua. Không ngoài dự đoán, quan sai Thuận Thiên Phủ đang trên đường đến đây.
Lưu di nương bị giam trong phòng củi để giám sát chặt chẽ.Cả phủ Thượng Thư rơi vào tình trạng ai nấy đều lo sợ, chỉ trừ ta.
Ta, vị đại tiểu thư của phủ, là người duy nhất hoàn toàn đứng ngoài chuyện này.
Tối đó, ta mang một bát thuốc đến trước cửa phòng cha.Quan sai Thuận Thiên Phủ đã lập chốt canh gác.
Ta nhỏ giọng nói:“Đây là thuốc thái y sắc, ta muốn thử xem có thể đút cho cha uống được không.”
Vẻ mặt tội nghiệp của ta khiến họ chẳng muốn làm khó, liền nghiêng người mở cửa cho ta vào.
Trong phòng nồng nặc mùi khó chịu, dẫu sao cha cũng đã hôn mê, không thể tự lo liệu.
Ta đặt bát thuốc lên bàn, lấy khăn lau cẩn thận mặt mày, tay chân cho ông.
Các quan sai liếc nhìn ta vài lần, nhưng sau đó lại yên tâm thu ánh mắt về, gà gật ngủ.
Ta nhẹ nhàng lau trán cha, bàn tay còn lại lặng lẽ lần vào mái tóc, cẩn thận rút ra một cây ngân châm dài mảnh.
Một nén hương sau, ta rời khỏi phòng, vẻ mặt bình tĩnh trở lại viện của mình.
Sáng hôm sau, tiếng hét kinh hoàng làm bừng tỉnh cả phủ Thượng Thư.
Một nha hoàn hớt hải chạy ra từ phòng cha ta:“Lão gia tỉnh rồi! Lão gia tỉnh rồi!”
10.