11.
Ngày Nguyên Thượng thư bộ Hộ từ quan rời kinh, chẳng có bao nhiêu người đến tiễn.
Nhưng lại có một người mà ta không ngờ tới cưỡi ngựa đến.Là Văn Yến Thanh.
Ta ngạc nhiên nhìn hắn, không thể ngăn mình nhớ lại lần gặp hắn vào đêm đó.
“Ta là đại tiểu thư Thẩm phủ, tên là Thẩm Ngọc Dao. Văn Yến Thanh, chúng ta từng chơi với nhau lúc nhỏ, ngài không nhận ra ta sao?”
Khi đó, ánh mắt Văn Yến Thanh vẫn điềm tĩnh như nước.Hắn nói:“Ngươi không phải Thẩm Ngọc Dao.”
Chuyện mà ngay cả người thân máu mủ cũng không phát hiện ra, hắn lại nhận ra ngay.
Ta tò mò hỏi:“Ngài nhìn ra bằng cách nào?”
Hắn chỉ vào cánh tay ta:“Vết bớt của ngươi.”
Đại tiểu thư Thẩm phủ sinh ra đã có một vết bớt hình hoa mai trên cánh tay. Ta đã chịu không ít đau đớn để tái hiện nó một cách hoàn hảo.
“Vết bớt này không giống sao?”
“Giống.” Hắn chăm chú nhìn vào cổ tay ta, ánh mắt trầm xuống.“Gần như giống hệt.”
“Nhưng, bên cạnh vết bớt của Ngọc Dao còn có một vết sẹo. Ngươi thì không.”
Ta khựng lại, thoáng sững sờ.
Hắn cười nhạt, giọng nói cuối cùng cũng mang chút xúc cảm:“Đó là vết cắn ta để lại khi còn nhỏ, lúc nghịch ngợm không biết gì. Ngọc Dao vì sợ ta bị người lớn trách phạt, đã giấu đi, tự mình xử lý vết thương ấy.“Sau này, nó để lại một vết sẹo.”
Hắn nhìn thẳng vào ta, giọng hỏi run nhẹ:“Vậy Ngọc Dao thật sự… ở đâu?”
“Chết rồi.” Ta đáp, “Chết khi mới mười tuổi.”
Ta quen nàng khi bị bán vào Hồng Túy Các.Chúng ta cùng bị đưa vào một đợt, nhưng hoàn cảnh lại hoàn toàn khác biệt.
Nàng xinh đẹp, da dẻ trắng nõn, vừa nhìn đã biết là tiểu thư được nuôi dưỡng cẩn thận.Còn ta, đầu bù tóc rối, da dẻ thô ráp, là đứa quen làm việc nặng ở nhà. Gia đình ta vì gom tiền cho em trai đi học đã bán ta đến Hồng Túy Các.
Thẩm Ngọc Dao thì khác.Nàng ngây ngô, chẳng có tâm cơ gì. Rõ ràng sợ đến phát khóc, nhưng vẫn cố gắng an ủi những đứa nhỏ hơn:“Không sao đâu, đừng sợ. Cha ta sẽ đến tìm ta, khi ấy chúng ta sẽ cùng ra ngoài.”
Nàng lấy chiếc bánh ngọt tinh xảo trong túi ra, chia cho mọi người.Ta cũng được một miếng.
Nhìn nàng, ta chỉ thấy buồn cười.Những tiểu thư xuất thân từ nhà giàu thật sự ngốc nghếch.
Ta từng nghe người quản sự nói chuyện với người đã bán nàng vào đây.Nàng không bị bắt cóc.Nàng, cũng như chúng ta, là bị gia đình bán đi.
Nàng chẳng khác gì chúng ta.
Ở Hồng Túy Các, chúng ta bị đánh đập, bị ép học những thủ đoạn để mê hoặc đàn ông.Cuộc sống cứ thế trôi qua cho đến khi chúng ta mười tuổi.
Thẩm Ngọc Dao h coi ta là bạn tốt nhất của nàng.Nàng kể với ta về cuộc sống trước kia, về cha nàng, về người bạn thanh mai trúc mã tên Yến Thanh.
Rồi một ngày, viện nơi chúng ta ở xảy ra hỏa hoạn.Mọi người hoảng loạn bỏ chạy.
Lúc đó ta bị bệnh, không có sức chạy, Thẩm Ngọc Dao đã cõng ta từng bước từng bước rời khỏi.Cánh tay nàng bị lửa thiêu đến mức máu thịt nham nhở. Lần đầu tiên, ta thấy nàng khóc.
“Vết bớt của ta biến mất rồi…“Cha sẽ không tìm được ta nữa…”
Ngốc thật, đã bao nhiêu năm rồi chẳng ai đến tìm nàng.
Những vết sẹo trên người khiến khách hàng chê bai, quản sự đành để nàng làm việc nặng.
Ta ghen tỵ với nàng.
Năm đó, vào dịp Tết, ta được một vị khách thưởng cho một đĩa bánh ngọt tinh xảo.Ta vui mừng chạy đến tìm nàng, muốn cùng nàng chia sẻ.
Nhưng khi bước vào phòng, ta nhìn thấy nàng bị một tên tiểu tư đè lên giường, khóc đến mức không thành tiếng.
Ở Hồng Túy Các, bọn tiểu tư không dám động đến những người như chúng ta.Nhưng đối với những cô gái làm việc nặng như Thẩm Ngọc Dao, bọn chúng đã nhòm ngó từ lâu.
Lúc đó, ta chẳng nghĩ ngợi gì, cầm lấy chân đèn gần đó và đập thẳng xuống.Tên tiểu tư ngã lên người Thẩm Ngọc Dao, co giật vài cái rồi nằm im bất động.
Ta không ngờ hắn lại yếu ớt như vậy.Chỉ một đòn đã lấy đi mạng sống của hắn.
Đây là lần đầu tiên ta giết người, cả người run rẩy, hoảng loạn đến mức không biết làm gì.
Thẩm Ngọc Dao ôm lấy ta, vừa khóc vừa nói:“Chạy đi, chạy thật nhanh. Nếu để quan sai bắt được, chúng ta sẽ mất mạng.”
Đêm giao thừa, nhà nhà treo đèn lồng đỏ, khắp nơi rộn rã niềm vui.Nhưng ta và Thẩm Ngọc Dao thì như hai con chó hoang, chật vật chạy trốn.
Chúng ta mang theo số tiền tích góp được mấy năm qua, định lợi dụng màn đêm mà bỏ trốn.Nhưng chúng ta đánh giá quá cao bản thân, và đánh giá quá thấp quyền lực của Hồng Túy Các.
Lính canh cổng thành vốn là khách quen của Hồng Túy Các.Chỉ liếc qua, hắn đã nhận ra ta.
Hắn giữ lại cả hai, cướp hết tài sản, rồi giao chúng ta về cho Hồng Túy Các.
Ta bị một trận đòn nhừ tử và bị nhốt vào phòng củi.Ba ngày sau, khi được thả ra, ta không tìm thấy Thẩm Ngọc Dao h đâu nữa.