13
Ban đầu cứ nghĩ hai người xa lạ gặp nhau sẽ rất gượng gạo.
Ai ngờ đối phương vừa bước vào…
Đã gọi thẳng tên tôi:
“Thẩm Chi!”
Tôi sững lại:
“…Anh là?”
Người đàn ông kia gãi đầu, cười ngượng ngùng.
“Tôi là Chu Tư An, hồi cấp 3 học lớp bên cạnh em. Học kỳ đầu năm lớp 11 đã bị bố bắt đi du học rồi.”
Nói xong, vành tai còn đỏ lựng vì xấu hổ.
“Nếu biết người gặp mặt hôm nay là em… chắc tôi đã chẳng chần chừ lâu vậy.”
“Hả?”
Thấy tôi ngơ ngác, Chu Tư An lấy hết dũng khí nói một hơi:
“Thẩm Chi, tôi biết hồi đó viết thư tình cho em là có phần bồng bột. Nhưng giờ chúng ta đều trưởng thành rồi.”
“Bố mẹ hai bên lại quen biết nhau, cũng hiểu tính nhau rõ ràng.”
“Tôi nghĩ… bây giờ có thể bắt đầu lại từ đầu.”
Thư tình?
Tôi lớn từng này rồi mà chưa từng nhận được thư tình nào hết á.
“Tôi chưa từng nhận được thư của anh mà…”
Chu Tư An cũng sững sờ:
“Sao có thể chứ? Rõ ràng tôi đã đưa cho bạn cùng bàn của em – Chu Dữ.”
“Anh ta nói nhất định sẽ chuyển giúp tôi.”
Nghe đến cái tên quen thuộc đó, tôi nhíu mày ngay tức khắc.
Quả nhiên lại là trò quỷ của anh ta!
Còn đang nghĩ thì thấy ánh mắt Chu Tư An đột nhiên mở to.
Tôi quay đầu theo phản ứng.
Chỉ thấy nhân vật “Chu Dữ” trong câu chuyện vừa rồi đang sải bước đi tới, không nói không rằng ngồi phịch xuống ghế bên cạnh tôi.
Còn cố ý chen sát khiến tôi phải nhích người sang bên.
Tôi cau mày theo phản xạ:
“Anh làm gì vậy?”
Tôi định đẩy ra, nhưng cổ tay đã bị anh ta giữ lại.
Chu Dữ siết chặt quai hàm, môi mím chặt, ánh mắt như dã thú nhìn chằm chằm Chu Tư An.
“Hẹn hò xem mắt à?”
Chu Tư An ngơ ngác gật đầu:
“À… đúng rồi.”
Chu Dữ hít sâu một hơi:
“Vừa hay, cho tôi tham gia luôn.”
Chu Tư An: “Hả? Ba người thì hẹn hò kiểu gì?”
Anh ta hoảng loạn liếc nhìn tôi cầu cứu.
“Thẩm Chi, người này là… bạn của em à?”
Chu Dữ cười khẩy một tiếng, ngang ngược đan chặt mười ngón tay tôi lại, giơ lên cho anh ta nhìn:
“Bạn trai.”
Tôi trừng mắt, giọng cảnh cáo:
“Chu Dữ!”
Chu Tư An lặp lại như thể đang xác minh sự thật:
“Chu Dữ?”
Nhưng Chu Dữ chẳng buồn để ý, quay sang nhìn tôi chằm chằm:
“Thế nào? Ăn sạch sẽ rồi thì muốn phủi tay à?”
Không khí trong nhà hàng lập tức đông cứng lại.
Tất cả mọi người im phăng phắc, chỉ còn tiếng ăn dưa hóng chuyện vang lên trong đầu.
Tôi tức đến muốn bốc khói:
“Khi nào thì tôi công nhận anh là bạn trai tôi hả?!”
“Anh có bằng chứng, em nghe rồi còn gì!”
“Tôi say mà!”
Chu Dữ mím môi, mắt đỏ hoe, lộ vẻ uất ức:
“Vậy uống say thì có thể không chịu trách nhiệm sao?”
“Tôi… tôi không có!”
Xung quanh bắt đầu xì xào gì đó như “trà xanh” với “tiểu tam” rồi ” tra nữ” gì đó…
Tôi không chịu nổi nữa.
Mặt cần giữ!
“Tôi xin lỗi, chắc chúng ta không hợp.”
Nói xong tôi quay sang Chu Tư An cúi đầu xin lỗi, rồi kéo Chu Dữ rời khỏi quán.
Đi đến cửa, Chu Tư An – vẫn còn đơ cả người – cuối cùng cũng như sực nhớ ra chuyện gì.
Sách văn học
Đột nhiên bật dậy:
“WTF! Chu Dữ?!”
Chu Dữ nghe tiếng thì quay đầu lại.
Ném cho anh chàng kia một ánh mắt đắc thắng:
“Cảm ơn nha, bạn học Chu.”
14
Chuyện kiểu này mà bàn ở ngoài thì đúng là không thích hợp.
Tôi dứt khoát lôi thẳng người về nhà mình.
Vừa vào cửa, tôi đã buông tay đang kéo Chu Dữ ra ngay.
“Rốt cuộc anh muốn gì hả?!”
Chu Dữ không nói gì, chỉ lặng lẽ cúi mắt nhìn tôi.
Ánh nhìn sâu thẳm ấy khiến lòng tôi bất an.
Phải đến khi tôi sắp không chịu nổi, anh ta mới chậm rãi mở miệng: