16
Có lẽ là vì tim đập quá nhanh.
Hoặc cũng có thể là vì từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng thấy Chu Dữ nghiêm túc đến mức này.
Hay là… viễn cảnh được anh ta pha trà rót nước, hầu hạ như thái giám nghe quá hấp dẫn.
Tóm lại là, đầu óc tôi nóng lên một cái, thế là để anh ta dắt mũi dắt đi, cùng nhau…
Thẳng thắn khai thật với bố mẹ hai bên.
Trước ánh mắt không thể tin nổi của ba mẹ tôi.
Tôi bỗng thấy hối hận.
Có phải hơi nhanh quá rồi không…?
Nhưng Chu Dữ vẫn nắm chặt tay tôi, bất ngờ cúi người thật sâu trước mặt bố mẹ tôi.
Sách văn học
Một câu đầy trang trọng khiến tôi cũng giật mình:
“Cháu sẽ chăm sóc Thẩm Chi thật tốt ạ!”
Bác trai bác gái nhà họ Chu cũng đơ ra luôn.
Bố tôi vốn dĩ rất quý Chu Dữ.
Nhưng từ lúc nghe tin hai đứa đang quen nhau, lông mày ông vẫn chưa giãn ra lần nào.
“Không phải bố cố tình làm khó tụi con.”
“Nhưng hai đứa từ bé đã chí chóe cãi nhau suốt ngày, giờ đột nhiên bảo là đang yêu nhau, đừng là định lừa tụi bố mẹ cho xong chuyện đấy nhé.”
Chu Dữ đứng thẳng người dậy, hít một hơi thật sâu.
“Cháu không phải bốc đồng nhất thời.”
“Thật ra… cháu đã thích Thẩm Chi từ lâu rồi!”
Vừa dứt câu, mẹ Chu Dữ bỗng mắt sáng rỡ.
Đột nhiên nói:
“Tôi nhớ mấy năm trước nó bị ốm, viết nhật ký đó.”
“Tôi dọn phòng có lướt qua mấy dòng, nói là nó thích một cô gái rất lâu rồi.”
Tôi sững lại.
Nhìn sang, thấy mặt Chu Dữ cứng đờ.
Từ mang tai đỏ hết xuống tận cổ.
Thậm chí ánh mắt nhìn tôi cũng hoảng loạn thấy rõ.
Tôi giơ tay chỉ vào mình:
“Tôi á?”
Chu Dữ mặt đỏ rần rần, gật đầu.
Mí mắt tôi giật giật.
Trong khoảnh khắc, tất cả những chi tiết trước kia như ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh trong đầu.
17
Hồi cấp 3, lần đó tôi đuổi theo không kịp Chu Dữ.
Thật ra là đuổi kịp rồi.
Hoặc phải nói là, chính Chu Dữ đã chủ động dừng lại đứng chờ tôi.
Cậu ấy chạy ở vị trí dẫn đầu, nhanh đến mức như có tàn ảnh bay theo.
Tôi ở phía sau chạy hụt hơi, chạy đến giữa chừng thì chân mềm nhũn, ngã nhào xuống đất, trẹo cả mắt cá.
Lúc cậu ấy chạy ngang qua tôi, tôi giả vờ đáng thương chìa tay ra:
“Chu Dữ, chân đau.”
Chu Dữ thở hổn hển, nhìn tôi từ trên cao, cuối cùng im lặng cúi người, cõng tôi lên lưng.
Vừa cõng vừa ghét bỏ:
“Không chạy nổi thì đừng có cố.”
Lưng cậu ấy rất rộng, rất ấm, đủ để chắn hết gió phía sau.
Nhịp bước rất chắc, dù chạy mà cũng không xóc nhiều.
Lần đầu tiên tôi nhận ra Chu Dữ không còn là thằng nhóc nghịch ngợm ngày xưa nữa.
Cậu ấy bắt đầu có sức mạnh, bắt đầu trở thành một người đàn ông đáng tin cậy.
Bàn tay nóng rực đang giữ chặt đùi tôi khiến tôi hơi ngượng, nhưng lại cười khoái chí như trúng số.
Tôi quên mất là mình đang bị Chu Dữ “phạt chạy vòng”.