01
Buổi sáng đánh thức tôi không phải chuông báo thức, không phải lý tưởng sống, cũng chẳng phải nụ hôn chào buổi sáng của bạn trai.
Mà là thông báo nhận tiền từ ngân hàng.
Tôi mắt nhắm mắt mở đếm số chữ số, càng đếm càng tỉnh.
Run rẩy tay bấm vào chi tiết, lời nhắn chỉ có bốn chữ: [Sống cho tốt nhé].
Não tôi trống rỗng trong vài giây.
Nửa chiếc giường bên cạnh đã lạnh ngắt, không còn vết tích gì của Thẩm Thiệu.
Theo kinh nghiệm nhiều năm đọc tiểu thuyết tổng tài trên Tomato và Bát Cẩu, tôi dám chắc:
Tôi, rất có thể, đã bị đá.
Cũng chẳng bất ngờ gì.
Lúc mới quen Thẩm Thiệu, tôi đã biết sớm muộn gì cũng đến ngày này.
Thẩm Thiệu, con nhà giàu, hào hoa phong nhã, không thích gắn bó.
Thêm cái đặc điểm: cực kỳ hào phóng với người yêu cũ, tiền chia tay phát rất khét.
Giờ thì tôi đã thấy tận mắt, cũng nên biết điều mà rút khỏi cuộc đời anh ta.
…
Nhưng ngón tay tôi lại vô thức bấm vào khung hội thoại ghim trên đầu.
Chắc vẫn có chút không cam lòng.
Không cam lòng vì chỉ qua một đêm, tình cảm lại biến mất sạch sẽ như thế.
Chẳng lẽ những dịu dàng hôm qua đều là giả?
Chẳng lẽ câu hứa "Anh sẽ chứng kiến và đồng hành cùng em trong mọi khoảnh khắc quan trọng của đời em" là nói chơi?
Đang ngẩn người thì khung tin nhắn bật ra một dòng mới:
[Nhận được chưa?]
Tôi còn chưa kịp trả lời, anh ta gửi tiếp:
[Xin lỗi, anh không thể có mặt rồi.]
[Em chọn chỗ mình thích, trang trí theo phong cách em muốn nhé.]
Tôi gõ: [Tại sao?], rồi xoá.
[Tôi làm gì chưa tốt?], lại xoá.
[Đừng chia tay mà, hu hu van xin anh đấy], cũng xoá.
Gõ rồi xoá, không gửi nổi một chữ.
Lâu sau, Thẩm Thiệu gọi thẳng qua voice.
Giọng uể oải: "Đang gõ cái gì thế? Tiểu luận dài kỳ à? Thôi khỏi gửi, không cần đâu."
Tôi nghe tiếng phát thanh vang bên kia đầu dây, khựng lại:
"Anh đang ở đâu?"
"Ừm? Sân bay chứ đâu."
Tôi siết chặt điện thoại, trong đầu vụt qua một khả năng, giọng lập tức khàn đặc:
"Bay sang Pháp à?"
Thẩm Thiệu bật cười: "Thông minh ghê."
Tim tôi chợt chết lặng.
Từ lâu đã nghe đồn Thẩm Thiệu có một "bạch nguyệt quang" sống ở Pháp.
Chỉ cần người đó vẫy tay, anh sẵn sàng buông bỏ tất cả để bay đến bên cô ta.
Mà tôi, chính là cái “tất cả” bị anh bỏ lại.
02
Trước khi cúp máy, Thẩm Thiệu còn nhắc tôi hôm nay là ngày đi làm đầu tiên, đừng đi trễ.
Mới mẻ thật đấy, chia tay rồi mà vẫn quan tâm nhắc nhở người yêu cũ đi làm đúng giờ.
Tôi lại đếm lần nữa số chữ số, thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi tham khảo ý kiến cô bạn thân đang bù đầu ôn thi luật, xác nhận là tiền này không bị đòi lại…
Tôi lập tức nghỉ việc, chặn số Thẩm Thiệu, đổi số điện thoại, trả nhà thuê.
Một mạch dứt khoát, gọn gàng.
Tôi rất có giác ngộ.
Một bạn gái cũ đạt chuẩn thì phải bốc hơi khỏi đời người ta như chưa từng tồn tại.
Không một chút vương vấn, tuyệt đối không níu kéo.
…ít ra là với kiểu người như Thẩm Thiệu, không những không thích bị đeo bám, mà còn cực kỳ ghét.
Vậy nên dù không nỡ, cũng phải im lặng mà đi, không làm loạn, không cãi vã, không để anh ta phải ghét bỏ ký ức cuối cùng về mình.
Việc tôi có thể làm là: mua cà phê tiệm hươu giá gốc, không trang điểm, đeo kính áp tròng một ngày, gọi đồ ăn không dùng mã giảm giá…
Mẹ nó, sao tiêu mãi mà không hết tiền thế này!
Mỗi ngày tiêu chưa bằng tiền lãi sinh ra!
Người nghèo bỗng dưng phát tài, thật sự không biết tiêu kiểu gì cho "đẳng cấp".
Tôi tìm thử cách quản lý tài chính sau khi trúng số: mua xe, đầu tư nhà đất, cổ phiếu, quỹ…
Toàn mấy kiểu “tiền đẻ ra tiền”, chẳng thấy chỗ nào để đốt tiền xả láng.
Con người!
Tham đến mức này luôn á?
Không biết dừng đúng lúc, sống cho đã đời à?
…
Hai phút sau, tôi chuyển qua tìm “cách đầu tư lãi cao rủi ro thấp”.
Xem xong một loạt, đầu toàn thuật ngữ chuyên môn, chóng hết cả mặt, ném điện thoại qua một bên.
Thôi, con người không thể kiếm được số tiền nằm ngoài tầm hiểu biết của mình.
Hầu như bài viết nào cũng khuyên mua nhà trước tiên, khiến tôi hơi khó chịu.
Nhớ hôm vừa nhận được công việc, tôi hí hửng mời Thẩm Thiệu ăn một bữa:
"He he, lại gần một bước nữa rồi!"
Tôi là con cả, dưới còn hai cậu em trai.
Sau khi em út vào tiểu học, tôi bị “mời” ra khỏi phòng riêng, dọn ra ban công ngủ.
Dùng hai tấm bình phong làm vách ngăn, chẳng giấu được nỗi chật chội và xấu hổ.
Bố mẹ tôi nói rất dõng dạc, như vậy vừa hay có thể giám sát tôi không yêu sớm, mà con gái thì cũng phải lấy chồng thôi, giữ phòng làm gì.
Sau không biết bao nhiêu lần bị em trai lén nhìn lúc thay đồ, tôi thề:
Phải có một căn phòng nhỏ của riêng mình.
Phòng là phòng, ban công là ban công.
Thẩm Thiệu nghe xong, im lặng rất lâu rồi gật đầu: "Sẽ có thôi."
Anh lại hỏi mục tiêu tiếp theo của tôi là gì.
Tôi chẳng biết trời cao đất dày, mơ mộng đáp:
"Sống trong căn nhà nhỏ với Thẩm Thiệu, nuôi đầy mèo và cún con."
Anh bật cười.