04
Tôi cũng chẳng biết “lợi hại” chỗ nào.
Nhưng những ngày kèm thi ít ra không còn nhàm chán nữa.
Cảm giác như quay về ba năm trước, hai người duo cùng nhau.
Khi đó tôi bật mic nói chuyện lảm nhảm, anh ấy thì lặng lẽ trả lời bằng chữ.
Sợ làm phiền bạn thân ôn thi, giờ người tắt mic đổi thành tôi.
S thì bật mic, nhưng chẳng nói tiếng nào, im lặng chơi đến ván thứ ba, tai nghe mới vang lên giọng nói của anh ấy.
"Qua ăn bùa xanh đi."
Tôi đứng đơ giữa sông.
Tới khi bị một combo của Lan Lăng Vương nhảy ra tiễn về nhà mới sực tỉnh.
[À… xin lỗi.]
Anh ấy im một lát, khẽ cười:
"Xin lỗi gì chứ?"
Giống quá.
Thật sự rất giống, chỉ là giọng có vẻ trầm hơn một chút.
[Giọng anh giống bạn trai cũ em lắm.]
Bên kia cố tình đá đểu:
"Ồ, vậy tôi tắt mic nhé? Không phải em chán rồi à."
[Không cần, anh cứ nói tiếp đi.]
Nhắn xong mới chợt nhớ ra điều gì, nhưng tốc độ gõ không kịp thời gian hồi sinh, đành phải xóa hết.
Thì ra chứng mất tiếng của anh ấy khỏi rồi.
S từng bị ám ảnh tâm lý sau một tai nạn khiến bạn thân bị thương nặng, dẫn đến không thể nói chuyện một thời gian.
Giờ có thể nói chuyện bình thường, chắc đã vượt qua được rồi.
Nghĩ đến vậy, tôi lại thấy không nên gợi chuyện cũ.
Đang chơi giữa trận, cô bạn đang học sắp phát điên lao đến ôm tôi khóc:
"Không muốn thi nữa hu hu, hay là tao đi làm thuê cho rồi…"
Tôi vừa dỗ vài câu đã bị cô ấy bóp má gặng hỏi:
"Game quan trọng hay tao quan trọng? Mấy thằng đầu vàng quan trọng hơn tao à?"
Thua rồi.
Đúng lúc đang thua thế, tôi dứt khoát đầu hàng luôn.
"Đầu hàng thật luôn hả?"
[Ừ, xuống rồi.]
"Vội thế, có việc à?"
[Có người đòi dỗ dành.]
"Ồ, người mới à?"
Lại kiểu chất vấn này nữa.
Tôi cau mày, trả lời nhanh:
[Tí nữa lên lại.]
Bên kia chưa chịu thôi:
"Tí là mấy giờ? Không lừa tôi đấy chứ? Em nói lời giữ lời nhé, tôi sẽ chờ…"
Tháo tai nghe ra, thế giới lập tức yên tĩnh.
Nhưng trong lòng lại có một cảm giác kỳ lạ len vào.
Cả cách nói chuyện… cũng giống lắm.
05
Ăn uống no nê xong, tôi và bạn thân dắt nhau đi dạo tiêu cơm, ngang qua một cửa tiệm trông chẳng có gì nổi bật, cô ấy bất ngờ dừng chân.
"Tuần sau tụi mình tới đây nhé?"
"Tất nhiên là được… mà đây là đâu vậy?"
"Hội quán đỉnh nhất H thành, chất lượng khỏi chê."
…Hiểu rồi, vẫn còn nhớ vụ “mở mang tầm mắt” của tôi.
Thật ra không cần thiết.
Tôi vẫn chưa dứt được Thẩm Thiệu, chẳng hứng thú với mấy người đàn ông khác.
"Hay là mày lo ôn thi trước đi, thi xong rồi mình đi chơi?"
"Nhưng mà…" – cô ấy lắc lắc tay tôi – "Tuần sau là sinh nhật mày đấy."
Tôi hoàn toàn quên mất chuyện này.
Hai năm gần đây sinh nhật đều bên Thẩm Thiệu, giờ chia tay rồi, nhắc lại chỉ thấy trống rỗng.
"Đi mà đi mà, hai đứa ở nhà thì buồn chết, đông vui một chút cho đỡ tủi."
Chữ "hai đứa" đâm thẳng vào tim.
Nhưng tôi vẫn giữ vững lập trường, lắc đầu:
"Tao không thích mấy chỗ kiểu đó."
Cô ấy không thuyết phục được, đành bỏ qua.
Dạo xong lại rủ nhau đi ăn khuya, về đến nơi cũng đã hơn mười giờ.
Giờ này chắc là offline rồi nhỉ…
Vừa đăng nhập đã thấy avatar bên kia sáng.
Thậm chí chưa kịp mở khung chat, lời mời tổ đội đã bật lên.
…
Tôi lên tiếng trước:
"Xin lỗi xin lỗi, có việc nên đến muộn."
Đối phương không trả lời, chỉ có tiếng thở hỗn loạn vang lên trong tai nghe.
"Không mở mic à?"