1
“Con cóc ghẻ mà mơ ăn thịt thiên nga! Ngươi không tự soi gương à? Loại ngốc như ngươi thì lấy tư cách gì dám mơ tưởng đến con gái ta? Cút ngay!”
Phụ thân ta gầm lên, cây gậy đã vung quá nửa, chỉ chực nện xuống người tên ngốc kia cùng cha hắn.
Đúng lúc ấy, trước mắt ta hiện lên dòng chữ:
[Tiểu thư, chỉ qua hai chương nữa thôi, tên ngốc này sẽ khôi phục trí nhớ! Khi đó, hắn sẽ là Nhiếp chính vương dưới một người, trên vạn người!]
[Mau ôm chặt đùi Nhiếp chính vương đi, tiểu thư!]
Nhiếp chính vương? Là hắn sao? Một tên ngốc ư?
Ta ngó sang kẻ đang vừa ngậm kẹo vừa chảy nước miếng, trong lòng dấy lên vô số suy nghĩ: có nên ngăn cản phụ thân không?
“Phụ thân!”
Ngay lúc nguy cấp, ta lao tới chắn trước mặt hắn, chặn cây gậy lại.
Phụ thân siết chặt cây gậy, mặt đỏ bừng, cổ nghẹn lại: “Con làm gì thế? Mau tránh ra!”
Nhà ta từ xưa trọng nữ hơn nam, ta lại là con gái duy nhất, từ bé đến lớn được yêu chiều hết mực. Thế nên khi thấy tên ngốc nổi tiếng trong làng dám đến cầu thân, ông nổi trận lôi đình là chuyện thường tình.
Nhưng điều ông không ngờ là ta lại gật đầu đồng ý.
“Con vừa nói gì cơ? Có phải bị ngựa đá vào đầu rồi không? Sao lại đồng ý lấy một kẻ ngốc?”
Phụ thân trừng mắt, tức đến nỗi miệng run rẩy, nhưng cuối cùng ông cũng không nỡ quát mắng ta. Tay ông chỉ siết chặt cây gậy, ánh mắt lộ rõ sự phẫn nộ.
Ta thở dài, nhìn dòng chữ nhấp nháy trước mắt, cuối cùng gật đầu.
“Phụ thân, đừng xem thường thiếu niên. Ba mươi năm sông Đông, ba mươi năm sông Tây. Con tin rằng người này… không, phu quân tương lai của con, nhất định sẽ làm nên đại nghiệp!”
“Con... con...”
Phụ thân tức đến không thốt nên lời, cuối cùng ngất ngay tại chỗ.
Những dòng chữ trước mắt ta tiếp tục chạy: nếu phụ thân từ chối, ta sẽ bị tên ác bá Lý Bàn để ý. Tên này lợi dụng quyền thế ép buộc phụ thân gả ta cho hắn.
Sau khi về nhà hắn, ta phải chịu khổ cực triền miên: ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, ngày đêm bị hành hạ. Cuối cùng, Lý Bàn cưới thêm thê mới, đẩy ta vào hầm tối, không cho thấy ánh mặt trời.
Khi phụ thân và ca ca ta tìm đến hỏi chuyện, Lý Bàn đã lừa phụ thân ra bờ sông rồi đẩy ông xuống nước, khiến ông chế/t đuối. Ca ca ta bị hắn đánh đến trọng thương mà qua đời, còn tẩu tẩu ta vì quá đau lòng đã tự kết liễu.
Tất cả những bi kịch này, đều do biểu muội của ta mà ra. Vì đố kỵ với tình thương phụ mẫu dành cho ta, nàng cố tình đưa Lý Bàn đến để hắn để mắt tới ta.
Kết quả, nàng lấy chồng vui vẻ, còn gia đình ta tuyệt tự.
Ta nhìn mấy dòng chữ ấy, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Ngoài sân, ánh mắt biểu muội nhìn ta đầy độ/c á/c.
Nếu những gì trong bình luận là thật, ta nhất định phải ngăn chặn tất cả mọi chuyện trước khi chúng xảy ra!
2
Tên ngốc ấy là Bùi Triệt, ngay cả tên cũng toát lên vẻ thanh cao.
Cha hắn là một lão thợ săn. Hai cha con họ chuyển tới làng ta khoảng năm năm trước, sống ở rìa làng nên rất ít giao thiệp với người khác, đến nay vẫn chưa thân thiết với dân làng.
Lần này, lão thợ săn đến cầu thân vì nghe nói con trai mình vừa gặp đã “phải lòng” ta, khăng khăng đòi cưới ta làm vợ.
Vậy nên, lão đã mang sính lễ đến nhà ta hỏi cưới.
Phụ thân ta, vốn chẳng thích thú gì với lời cầu thân này, lập tức ra giá: mười lạng bạc, hai con thỏ rừng, và mười đấu gạo.
Năm vừa qua đói kém triền miên, người dân làng ta khổ sở nhịn ăn, chỉ thỉnh thoảng lắm mới được miếng thịt. Gạo trắng, bột mì hay thịt thỏ đều là của hiếm.
Khi phụ thân vừa dứt lời, dòng chữ từ “bình luận” lại nhấp nháy trước mắt:
[Tiểu thư, nhà thợ săn có bạc mà! Đừng ngại đòi thêm!]
[Cả đời người chỉ cưới một lần, sính lễ là thứ phải có. Phụ thân nuôi cô lớn thế này, hãy lấy đủ sính lễ để thể hiện thành ý của hắn!]
[Mấy người trên kia đúng là chỉ biết nói nhảm…]
Những lời bình luận bắt đầu rôm rả, mỗi người một ý.
Ta mặc kệ, chỉ nhìn lão thợ săn và Bùi Triệt.
Y phục Bùi Triệt dù sạch sẽ, nhưng đã ngả vàng. Giày của hắn rõ ràng đã chật, đến mức các ngón chân như sắp lòi ra.
Ta trầm ngâm một lúc, sau đó cất lời:
“Thêm hai tấm vải nữa.”
Mọi người đều ngạc nhiên quay lại nhìn ta.
Phụ thân nhíu mày kéo tay áo ta, khẽ nói: “Nữ nhi à, con đừng quá đáng quá. Vải đâu phải thứ dễ kiếm.”
Ca ca ta cũng phụ họa: “Đúng đó, tiểu thư của ta ơi. Muội đòi nhiều quá thì không hay.”
Ta lạnh lùng liếc mắt khiến ca ca phải câm nín.
Lão thợ săn sợ ta đổi ý, vội kéo tay con trai đặt vào tay ta, nét mặt đầy chân thành:
“Sính lễ như cô nương yêu cầu, ta nhất định sẽ chuẩn bị đủ. Mong cô nương đối tốt với Triệt nhi.”
“Ngài yên tâm, từ nay về sau, Bùi Triệt chính là người của ta.”
3
Ngày ta xuất giá, dân làng kéo đến xem như đi hội. Một cô nương được nuôi dạy tử tế, đáng lý ra phải lấy người gia thế hoặc ít nhất cũng phải là người làm ăn lương thiện, vậy mà lại gả cho một kẻ ngốc. Điều này chẳng khác nào trò cười cho cả vùng.
Bùi Triệt dìu ta lên kiệu hoa, qua màn che, ta thoáng thấy ánh mắt chế giễu của biểu muội tốt trong đám đông. Ánh mắt ấy như thể đã thấy trước một tương lai bi thương đang chờ đợi ta.
Ta không thèm để ý, chỉ khẽ hừ một tiếng, rồi cùng Bùi Triệt bước vào kiệu.