5
Bùi Triệt tuy không biết nhiều về chuyện nam nữ, nhưng hắn luôn dành cho ta những cử chỉ tốt đẹp nhất.
Hắn lúc nào cũng dành miếng ăn đầu tiên cho ta. Trời lạnh, hắn nhét tay ta vào ngực mình, còn bản thân thì run rẩy chịu rét mà vẫn kiên quyết không chịu buông tay.
Công công dẫn hắn đi chợ, hắn liền lén dùng bạc mua kẹo cho ta, còn mua cả những bông hoa lụa mà các cô nương trong làng đều yêu thích. Thậm chí, khi mang củ khoai lang nóng hổi về, hắn dám để nó trong ngực mình, đến nỗi làm phỏng đỏ cả da mà vẫn cười vui vẻ.
Mọi người trong làng ai cũng nói Bùi Triệt thật may mắn. Tuy hắn ngờ nghệch nhưng lại cưới được thê tử vừa xinh đẹp vừa đảm đang.
Nhưng chỉ có ta mới hiểu, chính ta mới là người may mắn khi có hắn.
Một buổi tối, ca ca ta mang rượu đến mừng mùa màng bội thu. Công công sắp xếp thức ăn xong xuôi rồi nói phải ra ngoài, để lại ta và Bùi Triệt ở nhà.
Hồi còn nhỏ, mỗi lần như vậy, phụ thân thường dùng đầu đũa nhúng vào rượu cho ta nếm thử. Giờ đã lớn, tuy không phải người mê rượu nhưng ta vẫn muốn uống chút ít để cùng chung vui.
Vậy là ta rót một ly cho mình, một ly cho Bùi Triệt. Có lẽ đây là lần đầu hắn uống loại rượu này, cay và thơm, khiến hắn chỉ nhấp vài ngụm đã hơi choáng, tựa đầu vào vai ta.
Ta cũng thấy nóng trong người, cảm giác có chút khác thường. Hôm nay rượu này có gì đó thật lạ.
“Tiểu nương tử, ta thấy nóng quá…”
Bùi Triệt bắt đầu kéo cổ áo ra, rồi lại kéo thêm. Bộ y phục vốn đã lỏng lẻo, hắn kéo vài cái đã để lộ phần ngực rắn rỏi.
Ta ngẩn người nhìn. Tuy hắn là một kẻ ngốc, nhưng làn da hắn mịn màng, cơ bắp bụng ngực lại săn chắc một cách kỳ lạ. Nói thật, nhìn cũng khá… quyến rũ.
Trong đầu ta lúc này như có một mớ bòng bong. Nghĩ rằng, dù sao hắn cũng là phu quân mình, sờ thử một chút có sao đâu…
Ta vô thức đưa tay ra. Khi tay ta chạm vào ngực hắn, cả người như có gì đó giật nhẹ. Ta giật mình định rụt tay lại, nhưng hắn đã giữ chặt lấy, đặt bàn tay ta lên ngực mình.
Hắn nhìn ta với ánh mắt đầy tội nghiệp, giọng nói uất ức:
“Tiểu nương tử, ta khó chịu…”
Cả người ta như không còn chút sức lực, bị hắn kéo nhẹ một cái, ta ngã ngay vào vòng tay hắn.
Ngực hắn rắn chắc, va vào mũi ta đau điếng. Ta ngẩng đầu trừng mắt nhìn hắn, nhưng khi nhìn thẳng vào đôi mắt đó, ta bỗng hết giận.
Lúc này, những dòng bình luận hiện lên liên tục:
[Tiểu nương tử à, bị bỏ thuốc rồi! Mau chạy đi!]
Ta hoang mang: “Thuốc gì cơ?”
Ta chợt nhớ bà Lưu trong làng từng kể về một loại thuốc rất mạnh, ngay cả bò già cũng bị kích thích đến hừng hực. Chẳng lẽ đây là loại thuốc đó?
Ta hoảng sợ kéo Bùi Triệt vào phòng:
“Ta không muốn làm tổn thương chàng. Chàng đừng lại gần ta!”
Nhưng hắn nắm chặt tay áo ta, đôi mắt sáng lấp lánh, ánh nhìn đáng sợ đến mức ta không dám đối diện.
Ta mạnh mẽ đẩy hắn vào phòng. Ai ngờ, hắn kéo ta vào theo, thổi tắt nến rồi ôm chặt lấy ta.
Thân nhiệt của hắn nóng như lửa, khiến ta chẳng còn chút sức kháng cự.
Ta thầm nghĩ: “Được thôi, đừng trách ta không nhắc trước.”
Không thể chịu được nữa, ta lật người đè hắn xuống.
Tẩu tẩu từng lo ta không hiểu chuyện, đã kéo ta vào phòng giải thích. Tuy chỉ nghe hiểu phần nào, nhưng ta cũng nắm được cơ bản.
Ta vội vã hôn lên cổ hắn, thầm nghĩ, chẳng có gì đáng ngạc nhiên, sao nhiều người lại thích thế.
Khi ngón tay ta chạm vào một điểm nhạy cảm, cơ thể hắn bất ngờ cứng lại. Hắn liền lật người, đè lên ta:
“Tiểu nương tử…”
Ta chưa kịp phản ứng thì đã bị hắn ôm chặt.
“Chỗ đó… khó chịu…”
Cả đêm hôm đó, hắn khiến ta sức cùng lực kiệt. Đến sáng, khi hắn làm lần cuối, ta không chịu nổi nữa mà thiếp đi.
Trước khi nhắm mắt, ta chỉ kịp nghĩ: “Đúng là đồ khốn, dám lừa ta. Bảo là ngốc mà sao lại làm giỏi như vậy!”
6
Bùi Triệt, cái tên khốn kiếp ấy, dường như đã phát hiện ra một bí quyết mới. Kể từ cái đêm đầu tiên, hễ trời tối là hắn lại thổi tắt nến, ôm chặt ta vào lòng, rồi kêu khó chịu.
Ta không cách nào từ chối được, cuối cùng đành phải chiều theo hắn.
Thậm chí, đến cả những dòng bình luận xung quanh cũng yên ắng hẳn đi, không còn ai nói năng gì nữa.
Mọi chuyện cứ thế trôi qua cho đến một ngày, khi Công công lên núi săn bắn, ta đang phơi thuốc ngoài sân. Đột nhiên, những dòng bình luận quen thuộc hiện lên trước mắt:
[Tiểu nương tử, cốt truyện đã đến cao trào! Mau chạy lên núi ngay!]
[Bùi Triệt bị lừa lên núi, sắp rơi xuống vực rồi. Đến khi tỉnh lại, hắn sẽ khôi phục trí nhớ! Tiểu nương tử, hãy mau chạy theo hắn!]
Ta không kịp suy nghĩ nhiều, chỉ vội cầm theo con dao bếp rồi lao về hướng ngọn núi.
Trên đường đi, đầu óc ta rối như tơ vò.
Hầu hết các bình luận đều khuyên ta hãy cứ để mọi chuyện diễn ra theo đúng kịch bản: để Bùi Triệt ngã xuống vực, sau đó khôi phục trí nhớ.
Nhưng đột nhiên, ta lại cảm thấy ghê tởm chính mình.
Bùi Triệt luôn chân thành với ta, còn ta, biết hắn sắp gặp nguy hiểm, lẽ nào lại ngoảnh mặt làm ngơ?