Ta ngồi bên suối rửa giỏ trái dại mới hái, những quả đỏ au lăn tròn trong giỏ tre.
“Cái con bé ngốc Tiểu Đường ấy, phu quân của nó chết hơn một năm rồi, sao còn đội hoa trắng vậy?”
Bà Trương đang giặt đồ ngừng tay, liếc ta một cái.
“Nó nhớ được ngày tháng gì đâu? Đầu óc bị sốt hỏng rồi.”
Bà Lý xách giỏ rau đi ngang, khẽ cười mỉa: “Đồ ngốc khắc phu…”
Nói rồi, hai người phá lên cười.
Ta tức giận bốc một quả dại ném về phía họ: “Ta nhớ ngày tháng đấy!”
Từ khi Trình Nghị rời đi, mỗi ngày ta đều đến phần mộ sau núi ngồi một lát. Mỗi lần đến, ta đều cắm một cọng cỏ đuôi chó.
Ta đương nhiên biết rõ ngày tháng!
Giỏ tre bỗng nghiêng đi, những quả dại “lộc cộc” lăn hết xuống suối. Ta vội vàng cúi xuống vớt, ống tay áo ướt sũng, lạnh đến mức ta run lên.
Tiếng cười của họ càng lớn.
“Cầm lấy.” A Hương tỷ tỷ bán đậu phụ ngồi xổm xuống, giúp ta vớt từng quả dại đang trôi, “Đừng để ý họ.”
Mắt tỷ ấy đỏ hoe, như vừa khóc xong, hoặc là sắp khóc. Từ sau khi phu quân tỷ mất, đôi mắt ấy lúc nào cũng thế.
Ta mỉm cười với A Hương tỷ tỷ, tỷ ấy thở dài: “Con bé ngốc, muội còn trẻ thế này mà đã thành quả phụ, sao vẫn cười được vậy?”
Ta nghiêng đầu nghĩ một lát.
Quả phụ? Hình như hôm chôn cất Trình Nghị, ta cũng nghe người ta nói vậy. Họ bảo ta và A Hương tỷ tỷ giống nhau, đều là quả phụ, vĩnh viễn chẳng thể gặp lại phu quân của mình.
Vì chuyện đó, ta đã buồn suốt một thời gian dài.
Nhưng sau đó ta phát hiện, mỗi ngày ta vẫn có thể lên sau núi tìm Trình Nghị nói chuyện, đem chuyện vui ở trong thôn kể cho hắn nghe từng điều một.
Ngày trước khi hắn còn ở đây, hắn luôn chê ta lắm lời, giờ thì lại chịu yên lặng nghe ta nói hết mọi điều.
Như vậy cũng tốt mà.
“Tiểu Đường về rồi đấy à?” Về đến nhà, thấy ta bước vào, mẹ chồng đang phơi chăn ngoài sân liền cười gọi, “Đại ca con từ huyện mang về ít táo mật, để dành cho con nửa gói đấy.”
Mắt ta sáng lên, táo mật! Ngày trước Trình Nghị cũng thường mua cho ta. Mẹ chồng biết ta thích ăn, lần nào cũng chừa quả to và ngọt nhất cho ta.
“Ăn chậm thôi, kẻo nghẹn.” Mẹ chồng mỉm cười nhìn ta, “Ngày mai ra chợ mua ít vải mới may áo nhé? Bộ đồ vải sô này con mặc hơn một năm rồi…”
Nói đến đây, bà bỗng khựng lại, như nhớ ra điều gì, vành mắt hơi đỏ, rồi quay vào nhà.
Ta ăn xong nửa gói táo mật ngay tại sân, đang định vào cảm ơn đại bá ca thì nghe trong phòng vang lên tiếng trò chuyện đè thấp giọng.
“Nghị nhi à, Tiểu Đường dù gì cũng là chính thê của con…”
Nghị nhi? Sao mẹ chồng lại gọi đại bá ca ca là “Nghị nhi”? Rõ ràng đại bá ca ca tên là Trình Dũng mà!
Ta nhẹ nhàng bước tới gần cửa sổ.
“Mẹ nói nhỏ thôi.” Là giọng đại bá ca ca Trình Dũng, “Đừng để con ngốc đó nghe thấy.”
Con ngốc… Ngày trước Trình Nghị cũng thường gọi ta như vậy…
Ngón tay ta chợt nhói, thì ra là bị dằm tre ở rèm cửa đâm vào.
“Đã hơn một năm rồi, mà ngày nào nó cũng lên mộ đại ca con… Cứ thế này cũng không ổn.” Mẹ chồng hạ thấp giọng.
“Nó muốn đi thì cứ để nó đi, mẹ quản làm gì.”
“Nhưng… năm đó nếu không phải nó cứu con…”
“Báo ân có trăm cách, sao cứ nhất định bắt con cưới một đứa ngốc!” Giọng nói ấy đột nhiên cao vút, rồi lại hạ xuống gay gắt, “Nàng cả ngày cứ bám lấy con, con sớm đã chán rồi… Trước đây con còn hâm mộ đại ca, cưới được dâu như Uyển Nhi hiền thục biết bao. Giờ thế này chẳng phải tốt sao? Con thay đại ca chăm sóc tẩu tử, mẹ giúp con trông chừng con ngốc kia, đôi bên cùng có lợi.”
Mẹ chồng khẽ thở dài: “Nếu một ngày Tiểu Đường phát hiện, e là lại đau lòng thêm lần nữa…”
“Nó ngốc như vậy, sao mà phát hiện nổi.” Trình Nghị khẽ cười khẩy, “Bây giờ mỗi lần gặp còn vui vẻ gọi con là đại ca nữa kia.”
Vị ngọt của táo mật bỗng nghẹn ở cổ, khiến ta muốn ho.
Ta ngồi thụp xuống, ôm gối, nhìn đàn kiến qua lại trong kẽ gạch, đôi mắt bỗng thấy cay xè. Nếu đã chán, thì cứ nói thẳng với ta là được. Cớ gì… phải giả chết để lừa ta?
“Tiểu Đường, con ngồi chồm hổm ở đây làm gì thế?” Giọng mẹ chồng vang lên từ trên đầu, làm ta giật mình run lên một cái.
“Con… con đang xem đàn kiến dọn tổ ạ.” Ta vội lấy tay áo lau mắt, “Chúng thông minh lắm, biết trời sắp mưa…”
Ngẩng đầu lên, chẳng biết từ lúc nào Trình Nghị đã đứng ở cửa, sắc mặt trắng bệch.
Hắn sải hai bước thành một, lao tới nắm chặt lấy cánh tay ta: “Ngươi nghe thấy gì rồi?”
Bị hắn bóp đến đau, ta không dám kêu, chỉ lí nhí đáp: “Không… không nghe gì cả… con đang chăm chú xem kiến thôi mà…”
Bàn tay Trình Nghị bỗng buông ra, đôi mắt đỏ ngầu.
Mẹ chồng thở dài: “Tiểu Đường, vào rửa tay rồi ăn cơm đi.”
“Con… con ăn táo mật no rồi.” Ta cúi đầu chạy vào nhà, “Con muốn nằm nghỉ một lát…”
Đóng cửa lại, ta nghe mẹ chồng ở ngoài nói: “Con làm nó sợ rồi…”
Giọng Trình Nghị trầm xuống: “Mẹ, con…”