“Choang” một tiếng, quân cờ trong tay Trình Nghị rơi xuống bàn, lăn lóc xuống đất.
“Sao cơ?” Mẹ chồng giật mình, quả trong tay cũng rơi đầy đất, “Khi nào vậy? Là nhà nào?”
Ta lắc đầu: “Cha không nói rõ…”
Trình Nghị bỗng cười lạnh: “Ngay cả đối phương là ai cũng không biết mà đã chịu gả sao? Không sợ bị bán còn giúp người ta đếm tiền à?”
Mặt ta đỏ bừng: “Cha nói đó là nhà tốt, cha sẽ không hại con!”
Mẹ chồng vội hòa giải: “Dũng nhi cũng chỉ muốn tốt cho con thôi…”
“Ngươi thế này, có nhà tử tế nào chịu lấy?” Trình Nghị lại cười, “Đừng mơ nữa.”
“Cha nói, người ta không chê con ngốc…” Ta ấm ức lẩm bẩm.
“Câu đó chỉ có ngốc mới tin.”
“Dũng nhi!” Mẹ chồng quát khẽ, rồi dịu giọng nắm tay ta: “Tiểu Đường à, ở đây không vui sao? Mẹ biết con thủ tiết không dễ… Nghị nhi không còn nữa, mẹ sẽ thương con gấp đôi…”
Ta lén nhìn Trình Nghị, hắn đang gằm gằm nhìn bàn cờ, đốt tay trắng bệch, vẫn giữ vẻ lạnh lùng.
“Không phải đâu, mẹ đối xử với con rất tốt…” Ta vò vạt áo, “Chỉ là… cha nói, con gái rồi cũng phải có chỗ nương thân…”
Trình Nghị đột ngột đứng phắt dậy, quân cờ văng khắp nơi: “Nó muốn đi thì cứ đi! Ra ngoài vấp ngã rồi sẽ biết, loại ngốc như nó, đi đâu cũng bị ghét!”
Uyển Nhi tỷ tỷ nhẹ kéo tay áo hắn, nhưng hắn hất ra, bỏ đi không ngoái lại.
Tỷ ấy nhìn ta, rồi nhìn mẹ chồng, khẽ thở dài, đuổi theo.
Mẹ chồng ôm ta khóc ròng: “Đứa ngốc… Đại ca con nói khó nghe, nhưng cũng chỉ lo cho con… Con mà đi, mẹ…”
Ta cúi đầu vò vạt áo, ngẩng lên thì thấy trời bắt đầu lất phất mưa.
“Mẹ xem… trời mưa thật rồi.” Kiến quả là thông minh, biết mưa nên trốn sớm. Chẳng như ta, không biết Trình Nghị chê mình ngốc, lại cứ tìm đến bên hắn mỗi ngày.
Mưa bụi làm ướt mi, ta chớp mắt.
Ta đi rồi, Trình Nghị sẽ không phải ngày ngày giả làm đại bá ca ca nữa.
Hắn chắc là… sẽ rất vui mừng nhỉ?
Ba ngày sau, cha tới đón ta về nhà, ta vội vàng chạy vào phòng thu dọn đồ đạc. Cha nói nhà chồng mới cái gì cũng có, không cần mang theo quá nhiều.
Nhưng ta lại không nỡ, nhất định phải xem từng món một mới chịu.
“Cái này phải mang… cái này thì thôi…” Ta vừa lẩm bẩm vừa gấp y phục, bỗng từ đáy rương sờ thấy một vật cứng cứng.
Là con thỏ gỗ Trình Nghị tặng ta, không biết vì sao một bên tai đã sứt mất.
Ta ôm con thỏ ấy ngẩn người một lát.
Nhớ năm đầu thành thân, Trình Nghị từ huyện trở về, thần thần bí bí móc từ trong ngực ra thứ này.
“Con ngốc, nhìn giống muội không?”
Khi ấy hắn vừa cười vừa chọc vào cái miệng đang há của con thỏ.
Ta vui mừng đến mức tối cũng ôm nó ngủ, sau chẳng biết vì sao lại cất xuống đáy rương.
“Tiểu Đường, mau ra xem áo cưới này!” Tiếng cha gọi từ ngoài sân.
Ta vội nhét con thỏ vào bọc, chạy ra xem.
Giữa sân, hai bà mối đang giũ một bộ áo cưới đỏ tươi. Màu sắc ấy rực rỡ chẳng khác gì năm ta gả cho Trình Nghị.
“Đẹp quá…” Ta đưa tay sờ hoa văn tinh xảo nơi tay áo, “Sao mà làm nhanh thế?”
Cha vuốt râu cười ha hả: “Từ hai tháng trước đã mời thợ giỏi trên thành làm rồi, chỉ chờ con gật đầu thôi.”
“Đẹp không?” Ta tiện tay khoác áo cưới lên người.
“Đẹp, đẹp lắm.” Cha cười híp mắt, “Tiểu tử nhà họ Triệu có phúc lắm đây…”
“Rầm!” Cửa sân bất ngờ bị đá bật mở.
Trình Nghị đứng đó, ngực phập phồng dữ dội, ánh mắt dán chặt vào áo cưới trên người ta.
“Thẩm thúc thúc.” Giọng hắn khàn đặc, “Con có thể nói chuyện riêng với Tiểu Đường một lát không?”
Cha chau mày nhìn ta, ta khẽ gật đầu.
Vào phòng, Trình Nghị theo sau, tiện tay khép cửa lại.
“Ngươi thật sự muốn gả sao?”
“Ừ.” Ta gật đầu, “Con đã hỏi cha rồi, là nhà họ Triệu ở thôn Tây…”
“Ta biết.” Hắn cắt ngang, “Triệu Hoài Cẩn, hai mươi ba tuổi, dạy học ở huyện học.” Mỗi nói một chữ, mặt hắn lại tái thêm một phần.
“Huynh biết rồi à?” Ta tròn mắt ngạc nhiên, “Sao huynh biết còn nhiều hơn ta…”
“Biết vậy là đủ sao?” Hắn đột nhiên nắm chặt cổ tay ta, “Hắn có đánh người không? Uống rượu không? Đêm ngủ có đá tung chăn không? Ngươi biết không?”