1.
Sau yến hội Trung Thu, chủ thượng trở về liền hất tung toàn bộ tấu chương trong thư phòng xuống đất.
Ta bị tập hồ sơ đập đến bầm dập, nhưng vẫn quỳ thẳng lưng, đoan chính như cũ.
Ta hiểu rõ, lửa giận của chủ thượng không nhằm vào ta, mà là hướng về tên mưu sĩ gian xảo, hiểm độc bên cạnh Hoàng thái nữ kia.
Nghe nói trong yến hội Trung Thu, Phí Tố lại một lần nữa chọc giận chủ thượng đến mức nổi trận lôi đình.
Phí Tố miệng lưỡi trơn tru, chủ thượng tranh luận không lại, chỉ có thể mang cơn giận về đây mà trút.
"Hắn – Phí Tố – có thể tự mình chế/t được hay không?!"
Ta đáp: "Chỉ e là không."
Chủ thượng quay đầu, ánh mắt nặng nề nhìn ta.
"Ngọc Toái, ngươi muốn chế/t sao?"
Ta bình thản từ chối: "Thần không ăn phân."
Chủ thượng đưa tay bóp trán, dáng vẻ như thể chịu không nổi.
"Cút ra ngoài."
Đúng là tâm trạng của nam nhân, sớm nắng chiều mưa.
Ta nói: "Vâng, thuộc hạ cáo lui."
2.
Ta là một ám vệ.
Vì bẩm sinh bị lãng tai, ta thường xuyên hiểu sai mệnh lệnh của chủ thượng, làm việc trái ngược với ý chỉ.
Chủ thượng vì vậy mà hay mắng ta. Nhưng mắng cũng vô ích.
Trước đây, hắn từng bảo ta giống một con lợn, ta lại nghe nhầm thành bảo ta ra chợ mua nấm hương.
Hôm ấy, ta cẩn thận chọn lựa, hân hoan xách về một túi nấm hương loại hảo hạng nhất.
Chủ thượng giận đến mức ra lệnh cho nhà bếp nhỏ nấu nấm hương liền mấy ngày, ép ta ăn cho bằng hết.
Nhà bếp nhỏ tay nghề cũng khá, ta ăn vô cùng mãn nguyện.
Nhìn thấy ta vui vẻ, chủ thượng càng thêm khó chịu, tức giận vứt luôn cả túi nấm hương đi.
Thật đáng tiếc.
Chủ thượng của ta – Tam hoàng tử điện hạ – tính khí tệ vô cùng, ngày nào không mắng người thì chính là đang chuẩn bị để mắng người.
May mắn thay, dung mạo của hắn phần nào bù lại được điều này.
Hắn sở hữu một gương mặt vô cùng đẹp, nghe nói thừa hưởng trọn vẹn từ mẫu phi yêu kiều, vạn phần kiều mị của mình.
Nhưng sự kiều mị ấy không hề mang tính công kích như người đời thường nghĩ, mà lại giống một chú mèo nhà ngoan ngoãn. Ngay cả khi xòe vuốt cũng đáng yêu đến mức khiến người ta rung động.
Đôi mắt tròn xoe, mỗi lần tức giận lại giống như mèo nhỏ đang phồng má giận dữ. Thành ra mỗi khi bị mắng, ta thường mất tập trung, chỉ mãi ngắm nhìn gương mặt ấy, hoàn toàn không nghe được hắn nói gì.
Chủ thượng không hề hay biết điều này, còn tự cho rằng bản thân rất uy nghiêm.
Nhưng thực tế, giữa hắn và hai chữ “uy nghiêm” chẳng có chút liên quan nào.
Bởi lẽ, ngay cả ngã một cú, hắn cũng có thể khóc cả đêm.
3.
Ngày hôm sau, chủ thượng bảo ta đi giám sát Phí Tố.
Ta biết rõ, hắn chỉ vì thấy ta phiền nên tìm cách đuổi ta ra xa, để khỏi chướng mắt.
Chủ thượng không hề tin tưởng ta.
Hắn nói:"Với cái đầu của ngươi, ta cũng chẳng mong ngươi làm được đại sự gì. Chỉ cần quan sát xem hắn thường thích gì, ghét gì, rồi trở về báo lại. Cẩn thận, đừng để bị phát hiện."
Ta đáp: "Vâng, được thôi."
Việc trà trộn trực tiếp vào Phí phủ là bất khả thi, vậy nên ta mua một bếp than từ ông chủ tiệm bánh nướng ở Đông Thị.
Rồi kéo lê nó từ Đông thành sang Tây thành.
Nhà của Phí Tố nằm ở Tây thành.
Chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, ta dựng bếp và chiếc bàn gỗ ngay trước cửa nhà hắn, bắt đầu bán bánh nướng.
Tuy nhiên, suốt ba ngày liên tiếp, Phí Tố chẳng hề xuất hiện.
Ta bắt đầu nản lòng. Nhiệm vụ lần này mà không hoàn thành, chủ thượng thật sự sẽ đuổi ta ra khỏi phủ mất.
Đúng lúc đang tuyệt vọng, Phí Tố đột ngột xuất hiện.
Hắn khoác trên mình một bộ trường bào lụa xanh mướt tựa lá trúc, lớp trung y trắng như ánh trăng ôm lấy dung nhan thanh lãnh. Gương mặt ấy, với đôi mày tuấn tú và đôi môi mỏng tựa trăng đầu tháng, toát ra vẻ khí phách quang minh như mây trời sau mưa.
Chỉ cần đứng yên ở đó, hắn cũng khiến người khác chẳng thể dời mắt.
Ta không ngờ hắn lại đẹp đến thế. Trong lời mô tả của chủ thượng, Phí Tố không chỉ nham hiểm xảo trá mà còn xấu xí kinh khủng.
Nhìn lại bức tranh chủ thượng đưa ta trước khi lên đường – gương mặt đầy tàn nhang, mũi đỏ au, mắt lé lác – ta thực sự nghi ngờ mình nhận nhầm người.
Than trong bếp cháy rực, ta đứng bên cạnh, hơi lúng túng.
Lúc này, Phí Tố, được nhóm tùy tùng vây quanh, đã chú ý đến quầy bánh của ta.
Hắn hơi khựng lại, sau đó bước thẳng về phía ta.
Ta vội nhét bức tranh vào túi, lau tay, rồi bắt đầu chăm chú nhào bột.
Phí Tố dừng lại trước quầy, im lặng quan sát từng động tác của ta. Đôi mắt hắn trong veo tựa màn sương trên núi, nhẹ nhàng mà cuốn hút, dễ dàng giam cầm tâm trí người khác.
Nói thật, ngũ quan của hắn không phải loại đặc biệt xuất chúng, nhưng tổng thể lại hài hòa đến khó tin, khiến người nhìn cảm thấy dễ chịu vô cùng.
Một thợ săn giỏi cần biết giả làm con mồi.
Ta làm ngơ trước hắn, khéo léo nhồi phần nhân thịt ba phần nạc bảy phần mỡ, trộn cùng mơ khô, gói gọn vào lớp vỏ bánh trắng muốt.
Tùy tùng bên cạnh hắn sốt ruột bước tới một bước, quát:"Ai cho ngươi bán bánh ở đây? Ngươi có biết đây là nơi nào không?"
Phí Tố nhíu mày, giơ tay ngăn lời trách cứ của tùy tùng.
Hắn nhìn ta, ánh mắt dịu dàng:"Ta là Phí Tố, phủ doãn của Vương thành. Cô nương từ đâu tới, sao lại bày quầy ở đây?"
Ta hơi căng thẳng."Nơi này không được bày quầy sao?"
"Không phải," Phí Tố mỉm cười, nhẫn nại giải thích, "Theo luật Hoa Dương, nơi này được phép đặt sạp hàng."
Tên tùy tùng bên cạnh tỏ vẻ không đồng tình, định nói thêm:"Phí đại nhân..."
Phí Tố vẫn giữ thái độ điềm tĩnh:"Để bách tính an cư lạc nghiệp là trách nhiệm của người làm quan. Cô nương yên tâm, từ nay về sau cứ thoải mái buôn bán tại đây, sẽ không ai gây khó dễ."
Đôi mắt ta sáng bừng."Thật sao?" Ta phấn khích nắm lấy tay hắn, "Ta thật sự có thể ở đây sao?"
Chỉ cần ở lại đây, nhiệm vụ giám sát này của ta sẽ không lo thất bại.