6.
Ta bất giác nhíu mày.
Rốt cuộc là kẻ nào mắt mù không nhìn rõ đường đây?
Chủ thượng từng dặn, tuyệt đối không được ám sát Phí Tố, bởi nếu xảy ra chuyện gì, người chịu tội thay sẽ là hắn.
Hẳn đây là thủ đoạn của phủ đệ nào đó, muốn đổ tội lên đầu chủ thượng.
Nhưng trong tình huống này, ta không thể bộc lộ việc mình biết võ công, nếu không, nhiệm vụ giám sát sẽ thất bại.
Ta trầm tư suy nghĩ.
Bóng đen trên mái nhà đã giương cung, lắp tên.
Ta còn chưa kịp nghĩ thêm thì Phí Tố đã bước lên, chắn trước người ta, dùng tay đè đầu ta xuống.
"Ngọc nương," hắn khẽ nói, giọng nói trầm thấp vang bên tai, mang theo hơi thở ấm áp, "Một lát nữa ta sẽ ra ngoài trước, bọn chúng sẽ theo ta. Nàng cứ ở đây, không được nhúc nhích, hiểu không?"
Hơi thở của hắn lướt qua tai ta, khiến ta thấy hơi ngứa.
Bị hắn đè ép khó chịu, ta theo phản xạ ngẩng đầu, môi khẽ chạm vào cằm hắn.
Phí Tố lập tức mất bình tĩnh, luống cuống thốt lên:"Thất... thất lễ rồi..."
Ngay lúc đó, một mũi tên khác xé gió lao tới.
Giữa khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, ta không còn lựa chọn nào khác, liền đẩy mạnh Phí Tố ra, tự mình đón lấy mũi tên.
Máu nhỏ từng giọt xuống đất, cơn đau nhói từ sau lưng truyền tới.
Ánh mắt Phí Tố tràn ngập tuyệt vọng.
Kẻ trên mái nhà lặng lẽ rút lui, không để lại dấu vết.
Phí Tố lao tới, siết chặt tay ta, đôi mắt đỏ hoe, như sắp khóc đến nơi.
"Ngọc nương, nàng đợi ta ở đây! Ta đi tìm người cứu nàng... Ta lập tức đi ngay!"
Ta còn chưa kịp nói gì, hắn đã vội vàng chạy đi.
Ta "xì" một tiếng, tự mình rút mũi tên khỏi lưng.
Ám vệ nào làm nhiệm vụ mà không mặc giáp mềm chứ?
Ngu xuẩn thật!
7.
Khi Phí Tố dẫn người trở lại, ta đã thản nhiên tháo giáp mềm, tiện tay ném vào bụi cỏ nơi góc khuất.
Hắn nhìn dáng vẻ ung dung của ta, hai hàng lệ như đông cứng trong hốc mắt, chực trào mà không rơi.
"Ngọc nương, nàng… nàng không sao chứ?"
"Ta không sao."
Hắn nắm lấy tay ta, cẩn thận quan sát từng chút, từ trên xuống dưới.
Những người đứng cạnh không dám nhìn thẳng, chỉ biết quay đi.
Ta nói:"Đại nhân nếu cũng không sao, vậy thả ta về đi. Ta còn phải chuẩn bị bột bánh cho ngày mai."
Hắn nghẹn lời, đôi mắt đỏ ửng như mắt thỏ, giọng nói hiếm khi nghiêm nghị."Không được. Nàng là ân nhân cứu mạng của ta. Mấy ngày tới, nàng phải ở lại phủ của ta để tĩnh dưỡng."
Ta ngạc nhiên, nhìn những người xung quanh. Các tùy tùng bên cạnh đều lộ vẻ sững sờ, không ngừng khuyên nhủ:"Đại nhân, chuyện này thật không hợp lý…"
"Không cần nói thêm!" Phí Tố nghiêm nghị cắt ngang, ánh mắt dừng lại trên ta, kiên định:"Ta tin nàng."
Lòng ta bỗng chốc nóng lên, nước mắt lập tức rơi "tách" một giọt xuống đất.
Phí Tố ngẩn người vì bất ngờ, sau đó nhẹ nhàng đưa tay lên, ân cần xoa đầu ta.
"Đừng lo lắng, ta sẽ bảo vệ nàng."
Ta khóc đến thảm thiết, như trút hết nỗi lòng.
Nhưng trong thâm tâm, ta đang nghĩ:
Nói cách khác, từ nay ta có thể đường hoàng mà giám sát Phí Tố rồi.
Chủ thượng, thuộc hạ đã hoàn thành nhiệm vụ.
8.
Ta lập tức bị Phí Tố đưa về phủ.
Hắn sắp xếp riêng cho ta một gian phòng, mọi chi phí ăn mặc, dụng cụ đều tính vào sổ của hắn.
Sáng sớm hôm sau, Phí Tố rời phủ để lên triều.
Ta ngồi trước bàn viết mà hắn chuẩn bị, hứng khởi viết thư gửi cho chủ thượng:
Kính báo chủ thượng:Thuộc hạ không phụ sự kỳ vọng, đã thâm nhập sâu vào địch doanh.Chỉ cần thời gian, ắt sẽ khiến Phí Tố phải quỳ gối cầu xin, giúp chủ thượng thực hiện đại nghiệp bá đồ.
—— Ngọc Toái