6
“Chia tay?”
Suốt một năm qua, tình cảm giữa tôi và Khúc Trì vốn rất tốt.
Tôi không ngờ anh lại có thể dễ dàng buông ra hai chữ ấy.
Tôi nghiến răng từng chữ:
“Anh lặp lại lần nữa xem?”
Thấy mắt tôi đỏ hoe, Khúc Trì vội vàng xuống nước:
“Không, anh không có ý đó… chỉ là lúc nói chuyện lỡ lời… chuyện nói đến đây rồi thì…”
Khí thế ban đầu của anh lập tức xẹp xuống, bắt đầu dỗ dành tôi.
Nhưng tôi không còn nghe lọt tai nữa.
Tôi hất mạnh tay anh ra, giọng gay gắt:
“Chia thì chia!”
Cả đời này, tôi ghét nhất bị người khác dùng lời nói để uy hiếp!
Nói xong, tôi cầm túi xách, bước nhanh ra khỏi nhà hàng.
Khúc Trì hốt hoảng chạy theo tôi:
“Đừng giận mà! Anh chỉ lỡ miệng thôi! Em đừng coi là thật chứ!”
Tôi chẳng thèm quay đầu lại:
“Không muốn người ta coi là thật thì đừng nói ra!
Đã nói tức là có suy nghĩ đó trong lòng rồi!”
Tôi tức đến bốc hỏa, sải bước đi về phía trước.
Khúc Trì vừa chạy theo vừa xin lỗi mãi.
Thấy tôi không đoái hoài, cuối cùng anh cũng nổi cáu, quát lên:
“Thôi Tinh Tinh! Em đang làm loạn cái gì vậy? Trước khi cưới mà đã đòi dốc hết tiền tiết kiệm với quỹ nhà ở, em mới là người không biết điều đó!”
Hóa ra trong lòng anh, tôi là như vậy.
Thấy tôi dừng bước, Khúc Trì tiếp tục nói với giọng đầy phẫn uất:
“Em tưởng bám trụ được ở thành phố lớn dễ dàng lắm sao?
Sao em không nghĩ cho anh chút nào?
Em có biết nhà anh vất vả thế nào không?
Ba mẹ anh tằn tiện từng đồng tích góp cho anh, chẳng dám ăn ngon mặc đẹp.
Mẹ anh mấy năm rồi không mua nổi cái áo mới.
Lần trước anh về, ba anh còn tiếc tiền không dám đổi cái máy cạo râu!
“Vì em, anh mời em ăn, tặng em quà, dịu dàng dỗ dành từng chút một. Anh mẹ nó có nợ nần gì em chắc?
Nhà người ta thì cùng nhau vun đắp, còn em chỉ biết lo mỗi bản thân mình!”
Anh ta nói mà tự tin, như thể những bức xúc suốt cả năm nay đều chính đáng.
Nhưng anh ta có biết mình đang nói cái gì không?
Tôi từ từ quay đầu lại, nhìn người trước mắt mà chẳng còn nhận ra nổi nữa.
Tôi dường như chưa từng thật sự hiểu con người tên Khúc Trì này.
Thấy tôi nhìn chằm chằm, Khúc Trì cao giọng:
“Anh nói sai gì à? Em không thấy em nên tự xem lại mình sao?”
7
Đến lúc này, tôi lại trở nên bình tĩnh lạ thường.
“Khúc Trì, đúng là em nên tự xem lại.”
Chưa kịp để anh ta phản bác, tôi nói thẳng:
“Em phải tự trách mình vì mắt mù, mới đi thích một kẻ đầu óc lệch lạc như anh!
“Ba mẹ anh sống khổ, liên quan gì tới em?
Vì anh bất tài nên ba mẹ anh mới phải khổ, đúng không?”
Rõ ràng áp lực mua nhà, kết hôn là do anh không có năng lực, vậy mà lại tìm cách đổ hết lên đầu tôi?
Đừng hòng tôi gánh cái trách nhiệm đó giùm!
“Anh cưới em hay cưới ai, cũng phải chuẩn bị nhà, đúng không?
Giỏi thì tự mua nhà trả thẳng, mua quần áo cho mẹ, đổi máy cạo râu cho ba đi!
“Còn nữa, anh nói anh mời em ăn, tặng em quà?
Em chưa từng mời anh ăn à? Chưa từng mua gì cho anh à?
Anh biết em làm tài chính, mỗi đồng chi tiêu em đều ghi chép.
Có muốn lôi hết ra đối chiếu thử xem ai là người bỏ tiền nhiều hơn không?”
Tôi chưa bao giờ ăn bám đàn ông.
Anh bỏ một đồng cho tôi, tôi luôn đáp lại ít nhất gấp đôi.
Khúc Trì bị tôi mắng đến đỏ mặt tía tai, nghẹn họng không nói nổi câu nào.
Tôi nhìn anh bằng ánh mắt khinh thường:
“Nếu thấy yêu đương là gánh nặng như vậy, tôi khuyên anh đừng yêu làm gì.
Tốt nhất là đi tìm một cô dâu trẻ con về nuôi từ nhỏ ấy.”
Tôi nhếch mép:
“À quên, ở nước mình nuôi dâu từ bé là vi phạm pháp luật.
Vậy thì… cứ độc thân đi, ở vậy cả đời với ba mẹ anh, sống tiết kiệm, khỏi cần tiêu tốn thêm một đồng nào nữa.”
Nói xong, tôi quay lưng bước đi dứt khoát, không thèm nghe thêm bất kỳ lời vớ vẩn nào từ miệng anh ta nữa.
8
Tuy miệng thì không chịu thiệt, nhưng sau khi về đến nhà, tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác chán nản.
Tôi và Khúc Trì quen nhau hơn một năm, thật lòng tôi từng nghĩ sẽ cùng anh đi đến cuối con đường.
Mẹ anh còn chủ động kết bạn với tôi, gửi rất nhiều đặc sản quê nhà, còn thường xuyên nhắn tin hỏi han quan tâm.
Tôi hiếm khi nhận được chút ấm áp thật lòng từ người lớn, nên luôn rất trân trọng điều đó.
Trong mắt tôi, Khúc Trì là người may mắn.