15
Tôi nghe thấy tiếng nước xả từ phòng vệ sinh, vội vàng đặt điện thoại lại chỗ cũ.
Khúc Trì bước ra, vẫn giữ nguyên vẻ mặt dịu dàng:
“Em yêu, vừa nãy em định nói gì vậy?
Sao trong nhà trống trơn thế này?”
Tôi nhìn nụ cười hiền hòa ấy mà rùng mình.
Người đàn ông trước mặt, hoàn toàn không phải kiểu thật thà chất phác như vẻ ngoài, bên trong anh ta là cả một bụng tính toán.
Tôi chỉ là một cô gái, sống xa nhà, một thân một mình, lại vừa lộ ra chuyện có tiền.
Muốn chia tay trong yên ổn với kiểu người như Khúc Trì, e là không dễ.
Nghĩ vậy, tôi ngập ngừng một chút rồi từ tốn nói:
“Vừa rồi em định nói… em sắp chuyển nhà rồi.”
Khúc Trì nhíu mày:
“Chủ nhà không cho thuê nữa à?”
Tôi lắc đầu, cố làm vẻ buồn rầu:
“Không phải… Mẹ em vừa được chẩn đoán ung thư phổi, phải mổ gấp, mà nhà thì không có tiền.
Em đã tạm ứng toàn bộ chi phí.”
Tôi ngừng lại một chút rồi tiếp:
“Cũng vì chuyện đó mà hai tuần nay em mới về quê một chuyến.”
Khúc Trì khựng lại, mất vài giây mới phản ứng được:
“Mẹ em… bị nặng lắm à?”
Tôi khẽ gật đầu, làm bộ nhẹ nhõm:
“May mà phát hiện sớm, vẫn còn chữa được.”
Nói đến đây, tôi thở dài một hơi:
“Chỉ là bác sĩ bảo chi phí điều trị sau mổ sẽ rất cao.
Nên em mới để lại toàn bộ tiền cho ba lo.”
Khúc Trì nhíu mày, mặt đầy tiếc nuối:
“Nhà em… không có tiền thật à?
Lại để con gái lo hết thế này?
Còn chị em đâu? Chẳng lẽ không giúp gì?”
Nhìn bộ dạng anh ta, tôi càng chắc chắn.
Trong đầu anh ta sớm đã coi khoản 400 triệu của tôi là tiền trong túi mình rồi.
Tôi khẽ thở dài, làm ra vẻ cam chịu:
“Chị em ở nhà toàn thời gian trông con, tiền đâu ra.
Chị ấy có thể thay em chăm mẹ là tốt lắm rồi.
Một người bỏ tiền, một người bỏ sức - vậy mới công bằng mà.”
Sắc mặt Khúc Trì lập tức sầm xuống:
“Công bằng gì chứ? Em đưa hết tiền cho ba mẹ em rồi sao?
Mà chữa bệnh có cần nhiều vậy không?”
Tôi chỉ lặng im, nhìn anh ta.
Anh ta nhận ra mình thất thố, liền ho nhẹ rồi chữa thẹn:
“Anh cũng chỉ là… lo cho em thôi.”
Khúc Trì ngồi xuống bên cạnh tôi, nhẹ giọng nói:
“Dù gì thì… mẹ em cũng chẳng đối xử tốt với em.
Còn bắt em bỏ ra ngần ấy tiền nữa…”
Tôi cười nhạt trong lòng.
Anh ta biết rõ mẹ tôi từng đối xử tệ bạc, biết tôi luôn khao khát có một mái nhà ấm áp.
Vậy mà vẫn cố tính toán, cố bòn rút.
Đúng là biết người biết mặt, không biết lòng.
Tôi nhẹ nhàng đáp:
“Mẹ em dù có đối xử tệ, bà vẫn là mẹ em.
Bà bệnh, em không thể không lo.
Anh thử nghĩ xem, nếu ba mẹ anh gặp chuyện, anh cũng sẽ không đứng nhìn đúng không?”
Khúc Trì siết tay, gượng gạo nói:
“Ờ… thì… cũng đúng.
Nhưng sau này… còn phải tốn bao nhiêu tiền nữa?”
Tôi giả vờ mệt mỏi, thở dài:
“Cái này khó nói lắm…
Sau mổ còn phải hóa trị, rồi dùng thuốc nhắm trúng đích nữa.
Bác sĩ bảo thuốc nhập hiệu quả hơn, nhưng giá cũng cao.
Chuyện lớn mà, em không muốn để lại điều tiếc nuối.”
Thấy anh ta càng lúc càng ngồi không yên, tôi dịu giọng:
“Yên tâm đi anh yêu.
Cảm ơn anh đã lo cho em nhé.
Em ổn mà.
Em chuyển nhà là vì… chỗ này thuê mắc quá.
Chắc em sẽ dọn về ở ký túc xá công ty, tiết kiệm được phần nào.
Cũng may em còn công việc.
Từ giờ phải càng chăm chỉ kiếm tiền hơn nữa .
Ba mẹ em còn trông cậy vào em.”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta, mỉm cười dịu dàng.
Mà trong lòng… là một cơn sóng lạnh đến tận xương sống.
16
Khúc Trì cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.
Càng nhìn anh ta, tôi lại càng thất vọng.
Tôi quyết định thêm một mồi lửa, liền dịu giọng nói:
“Anh yêu à, may mà còn có anh bên cạnh.
Sau này nếu em túng thiếu, anh sẽ giúp em, đúng không?”
Vừa nghe tới mượn tiền, Khúc Trì lập tức như bị điện giật, lông tơ dựng hết cả lên.