19
Có nên đi không nhỉ?
Thành thật mà nói, sau khi trải qua chuyện với mẹ con Khúc Trì, tôi trở nên rất đề phòng người lạ.
Chỉ sợ bất cẩn một chút, lại trở thành “món ăn trên bàn tiệc của người khác”.
Nhưng người do cô Lưu giới thiệu thì chắc chắn không tệ.
Tôi có thể cảm nhận được thứ tình cảm ấm áp như tình mẫu tử từ cô.
Trực giác mách bảo tôi, cô Lưu thực lòng quý mến tôi, và thật sự muốn tốt cho tôi.
Tôi cũng không thể vì từng bị tổn thương mà khép kín lòng mãi được.
Thế là tôi trang điểm nhẹ nhàng, ăn mặc gọn gàng tươm tất, đúng giờ có mặt tại nhà hàng cô Lưu đã hẹn.
Vừa bước vào, tôi liền nhận ra người đàn ông trong bức ảnh.
Anh ấy nhìn rất ổn, khuôn mặt cương nghị, đường nét rõ ràng, khí chất nghiêm túc.
Nếu lên phim, có thể đóng vai chú công an là cái chắc.
Chỉ có điều, anh ấy cứ thi thoảng lại liếc đồng hồ, như thể đang vội gì đó.
Tôi vội bước nhanh tới, nói:
“Em không đến muộn chứ ạ?”
Tôi còn đến sớm 5 phút cơ mà!
Anh ấy nhìn tôi một cái, giọng trầm ổn:
“Em là Tiểu Thôi?”
Tôi gật đầu:
“Anh là người cô Lưu giới thiệu ạ?”
Cô Lưu từng dặn: bây giờ không nên tìm hiểu trước, nói chuyện trực tiếp sẽ dễ “bắt được tia lửa điện” hơn.
Vì thế, ngoài tên của nhau ra, tôi và người đối diện… gần như chẳng biết gì cả.
Thấy tôi đến đúng giờ, anh ấy gật đầu nói:
“Chào em, anh là Tống Phi.”
“Em là Thôi Tinh Tinh, chào anh.”
Sau đó là một khoảng im lặng đầy gượng gạo.
Cuối cùng vẫn là Tống Phi mở lời trước:
“Anh có gì dính trên mặt à?”
Bởi vì tôi cứ nhìn chằm chằm vào mặt anh ấy.
Tôi ngập ngừng:
“Anh... trông rất giống cô Lưu…”
Lúc xem ảnh không rõ lắm, nhưng gặp ngoài đời thì đúng là giống y đúc!
Tống Phi cười bất lực:
“Anh biết ngay là giấu không nổi mà.
Thật ra… anh là con trai cô Lưu.”
Trời ơi.
Cô Lưu chơi lớn quá.
Giới thiệu chính con trai ruột của mình cho tôi luôn!
20
Cô Lưu và chú đều là cán bộ trong cơ quan nhà nước, điều kiện gia đình rất khá.
Nghe nói con trai cô là nghiên cứu viên tại viện nghiên cứu, đúng chuẩn "con nhà người ta", lại còn cao ráo, sáng sủa.
Một người như thế… còn cần mai mối sao?
Hình như thấy được sự ngạc nhiên trong mắt tôi, Tống Phi mỉm cười giải thích:
“Anh làm việc trong viện nghiên cứu, môi trường khá khép kín, ít có cơ hội tiếp xúc với con gái, nên vẫn độc thân đến giờ.
Còn mẹ anh… dặn anh rằng nếu em nhìn không thuận mắt ngay từ lần đầu thì đừng vội khai thân phận, để tránh sau này em thấy khó xử…”
Ừm, đúng kiểu lời cô Lưu sẽ nói thật.
Tôi bật cười thành tiếng:
“Cô Lưu hài hước ghê.”
Tống Phi nghiêm túc đáp:
“Anh cũng hài hước mà.”
“……”
Đúng là mẹ nào con nấy.
Tiếp theo đó, tôi và Tống Phi trò chuyện rất ăn ý.
Anh ấy nói chuyện điềm đạm, mạch lạc, tư duy rõ ràng.
Khi tôi kể về công việc, anh không những không tỏ vẻ chán, mà còn lắng nghe chăm chú, thậm chí đặt ra những câu hỏi rất sâu sắc.
Tôi thật sự cảm nhận được sự tử tế và trình độ từ con người này.
Ăn tối xong, Tống Phi đề nghị cùng đi xem phim rồi đưa tôi về.
Tôi chẳng có lý do gì để từ chối, vui vẻ gật đầu.
Ngay lúc chúng tôi đứng dậy chuẩn bị rời đi, phía sau chợt có giọng nam vang lên:
“Thôi Tinh Tinh? Là em à?”
Tôi quay đầu lại nhìn.
Trời ơi - là Khúc Trì.
Tên này còn chưa tuyệt chủng à?
Khúc Trì nhìn tôi, lại nhìn sang Tống Phi, vẻ mặt kinh ngạc.
Hiển nhiên là không thể tin được tôi vẫn còn có thể hẹn hò với một người đàn ông tử tế như thế này.
“Người này… là bạn trai em à?”
Thật là vô duyên!
Tôi không trả lời.
Thu lại nụ cười, bình thản nói:
“Bọn em đi đây.”
Khúc Trì đứng yên tại chỗ, định bước theo, nhưng do dự một lát rồi cũng không dám nhúc nhích.
Ra đến cửa, Tống Phi bước tới bên cạnh tôi, hỏi nhỏ:
“Đây là cái gã từng tính toán em đúng không?”
Tôi trợn mắt:
“Cô Lưu kể hết cho anh nghe à?”
Tôi thấy xấu hổ cực kỳ!