5.
Tiết Dung vội đứng dậy, hành lễ uyển chuyển: “Thần thiếp bái kiến Tam hoàng tử phi.”
Nguyên Hạo cau mày khó chịu: “Dung nhi, chẳng phải ta nói nàng không cần hành lễ sao.”
Ta bắt gặp tia đắc ý trong mắt Tiết Dung. Quay sang Nguyên Hạo, ta phân phó người hầu dâng rượu.
“Điện hạ, mời ngài.”
Hắn hừ lạnh: “Uống hay không có gì khác biệt?”
“Tất nhiên là khác biệt. Uống xong, điện hạ sẽ chính thức là phu quân của thiếp, phủ Thừa tướng chúng ta cũng chính thức cùng ngài chung một con thuyền.”
Kiếp trước, ta biết Nguyên Hạo vô cùng khôn ngoan. Tỷ tỷ hiền lành, ban đầu nào hay việc hắn có người tình tên Tiết Dung. Hắn bày trò ân ái với tỷ tỷ, lừa cả phủ Thừa tướng. Đến lúc cưới Tiết Dung làm thiếp, hắn để mặc ả chèn ép, hành hạ tỷ tỷ, khiến nàng tủi hờn đến tận lúc qua đời mới bộc bạch nỗi đau.
Đang mải suy nghĩ, ta ngoảnh sang bắt gặp Tiết Dung đang rơi lệ. Liền cất giọng nhẹ nhàng: “Tiết tiểu thư, phải chăng đêm nay ta đến tìm phu quân đã quấy rầy nàng?”
Tiết Dung lúng túng, Nguyên Hạo cau mày, toan nói gì nhưng ta đoạt lời: “Điện hạ, ngài định vì một người ngoài mà ngay đêm tân hôn đã làm phủ Thừa tướng bẽ mặt sao?”
Ta cố tình nhấn mạnh hai chữ “người ngoài”. Tiết Dung trừng mắt với Nguyên Hạo đầy oán hận, song chỉ nhận lại vẻ lạnh nhạt. Cuối cùng, nàng giậm chân bỏ đi, không quên trợn mắt với ta đầy căm ghét. Ta mỉm cười, nâng chén cùng Nguyên Hạo uống rượu giao bôi.
Uống xong, hắn nhìn ta chằm chằm, giọng giễu cợt: “Quả là miệng lưỡi lợi hại, đuổi được Tiết Dung, nàng thấy hài lòng chứ?”
“Thần thiếp không rõ ý ngài,” ta cúi đầu đáp.
Hắn cười nhạt: “Đằng nào cũng tới đây, chúng ta trở về tân phòng chứ?”
Ta lùi lại một bước: “Thần thiếp có lỗi, e rằng mấy ngày tới sẽ đến kỳ nguyệt sự, sợ làm điện hạ thất vọng.”
Nói đoạn, ta hành lễ rồi xoay người rời đi. Cảm nhận sau lưng có ánh nhìn gay gắt tựa châm vào da.
Về phòng, ta mới dám buông lỏng. Giữa hương trầm thoang thoảng, một cảm giác xót xa dâng lên.
Năm xưa, hẳn tỷ tỷ cũng từng lặng lẽ trong căn phòng này, đối mặt với uất ức thế nào? Không biết nàng có khóc không? Không phu quân bên cạnh, ai cũng có thể khinh miệt, chà đạp nàng… Sao khi ấy ta lại vô tâm đến vậy?
6.
Sáng sớm hôm sau, ta và Nguyên Hạo chuẩn bị vào cung thỉnh an. Vốn là người nghiêm túc trong việc triều chính, hắn đã sẵn sàng đâu vào đấy từ tinh mơ.
Bước qua cửa cung, đi theo lối cũ tiến vào hậu cung, ta cảm thấy quen thuộc mà lạ lẫm. Tuy không phải lần đầu đi qua con đường này, nhưng lần này ta lại xuất hiện với tư cách chính thất của Tam hoàng tử.
Đến cổng Càn Ninh cung, Nguyên Hạo bỗng khựng lại.
“Nhị hoàng huynh, huynh vừa hồi cung đấy à?”
Ta nhìn theo ánh mắt hắn, lập tức sững sờ. Khuôn mặt người kia giống hệt phu quân của ta ở kiếp trước. Đôi mắt dịu dàng như nước, bất kể ai nhìn cũng phải nghĩ chủ nhân đôi mắt ấy đích thị là bậc quân tử.
“Ừ, lát nữa ta sẽ đi,” người ấy đáp, đồng thời hướng ánh nhìn về phía ta.“Vị này hẳn là phúc tấn của lão tam phải không?”
Ta khẽ cúi đầu hành lễ: “Thần thiếp bái kiến Nhị hoàng tử.”
Hắn gật đầu, rồi từ biệt Nguyên Hạo. Khi bóng hắn khuất xa, ta khẽ hỏi: “Điện hạ, đây là lần đầu thần thiếp gặp Nhị hoàng tử. Trước giờ cũng chưa hề nghe ai nhắc tới ngài ấy.”
“Hoàng huynh thích phiêu bạt, ưa ẩn danh du ngoạn khắp nơi,” Nguyên Hạo nhạt giọng. “Tên huynh ấy là Nguyên Hành Tri, hay gọi tắt là Nguyên Hành.”
Trong lòng ta bỗng dâng cơn sóng ngầm. Người ấy, không sai, chính là chàng – phu quân kiếp trước của ta. Chuyện chàng thường vắng nhà mấy ngày liên tiếp, hẳn là để trở lại hoàng cung thăm viếng. Nghĩ đến đây, ta cố kìm nén, không để lộ chút hoang mang nào, theo gót Nguyên Hạo tiếp tục vào cung.
Vừa bước vào trung cung, một giọng nũng nịu vang lên:
“Nương nương, người phải đòi lại công bằng cho con. Nguyên Hạo ca ca chắc là đã rất cưng chiều Thẩm Nguyệt tỷ tỷ, tối qua dây đàn của con đứt mà chàng chẳng quan tâm. Đó còn là cây đàn người ban cho con nữa.”
Nguyên Hạo hắng giọng, vội vàng bước vào trong. Thấy hắn, nét mặt Tiết Dung khẽ ửng đỏ.
“Hài nhi bái kiến mẫu hậu.”
Ta cũng đi tới, quỳ xuống hành lễ: “Thần thiếp tham kiến Hoàng hậu nương nương.”
Bên trong thoáng chốc yên lặng, không nghe tiếng miễn lễ.
Nguyên Hạo đành lên tiếng: “Mẫu hậu, hôm qua A Nguyệt chưa nghỉ ngơi tốt ạ.”
Lúc này Hoàng hậu mới chậm rãi nói: “Miễn lễ.”