13.
Việc Phí Tình tìm gặp ta không ngoài dự đoán. Trong số trắc phi ở Đông cung, nàng ta thuộc thế yếu nhất.
Sau khi nàng trải lòng, ta cười hỏi: “Sao không nhờ Thái tử đích thân bảo vệ hai mẹ con? Ngươi thật tin ta có thể giúp ngươi bình yên sinh hạ hoàng tự ư?”
Phí Tình biến sắc, tái nhợt.
“Thái tử phi, nếu người giúp thần thiếp mẹ tròn con vuông, thần thiếp nguyện dâng hài tử cho người nuôi dưỡng.”
Ta thu lại nụ cười, đáp: “Ai dám chắc con ngươi sẽ thuận lợi ra đời?”
Nàng càng hốt hoảng, lập tức quỳ sụp: “Thần thiếp mạo phạm, xin Thái tử phi thứ lỗi.”
Ta lẳng lặng đỡ nàng, chợt nhớ đến cảnh ngộ kiếp trước của tỷ tỷ, lòng không khỏi chua xót, bèn gật đầu:
“Được, ta giúp. Nhưng ta không dám hứa bình an tuyệt đối. Nếu giữa chừng xảy ra bất trắc, ngươi đừng trách ta.”
“Và ngươi phải hứa với ta một chuyện: nếu có gì không hay, tất thảy tội lỗi đổ lên Dung phi. Chứng cứ… ta sẽ lo.”
“Ngươi chấp nhận chứ?”
Phí Tình nước mắt lưng tròng, cuối cùng gật đầu: “Thần thiếp đồng ý.”
“Vậy nhớ kỹ điều chúng ta nói hôm nay.”
Kiếp trước được tỷ tỷ cưng chiều, ta chưa bao giờ phải toan tính mưu mô. Nào ngờ còn chưa kịp ra tay, Dung phi đã nóng vội giành bước. Ta chỉ rời cung nửa ngày về thăm cha mẹ, khi trở lại thì mọi sự đã xong.
Phí Tình nằm trên giường, khoé mắt còn đọng giọt lệ. Thấy ta vào, nàng cố gắng nhỏm dậy hành lễ, nhưng ta ngăn lại. Giọng nghẹn ngào, nàng kể:
“Chính Dung trắc phi hại thần thiếp. Thần thiếp đang ở hoa viên, gặp nàng ta. Rồi lúc ra bờ sông ngắm sen, đại tỳ nữ của nàng ta đẩy thần thiếp xuống nước.”
Ta lấy hơi, lạnh lùng hạ lệnh giam Dung trắc phi, chờ Thái tử trở về.
Chờ mọi người tản đi, một tỳ nữ kín đáo trao ta một mẩu giấy. Mở ra, nét chữ quen thuộc khôn tả:
[Giữ chặt đại tỳ nữ kia, nàng ta sẽ khai hết tội Dung phi.]
Ta vội đốt tờ giấy, khẽ nói với đám tỳ nữ:
“Các ngươi nghe lệnh của tỷ tỷ, rồi truyền tin lại cho ta, phải không?”
Miệng trách nhưng tim lại ấm áp. Dù ta đã gả sang đây, tỷ tỷ vẫn âm thầm hỗ trợ, giúp ta trải sẵn đường.
Khi tờ giấy gần như cháy rụi, người hầu chạy vào báo Nguyên Hạo vừa hồi phủ.
14.
Việc tiếp theo diễn ra thuận lợi hơn ta dự liệu. Sở dĩ ta chuẩn bị trước, vì sợ đại tỳ nữ vì chủ mà liều chết, không để Dung phi dính tội.
Ai ngờ tỳ nữ kia lại đổ hết cho Dung phi, quả quyết mình hành sự theo lệnh nàng. Đến nước này, Dung phi có trăm miệng cũng không giải thích nổi, chứng cứ rành rành. Hơn nữa, đây còn là hoàng thai đầu tiên của Nguyên Hạo, Hoàng hậu biết tin nổi trận lôi đình.
Bà lập tức cấm túc Dung phi nửa năm, Nguyên Hạo có cầu xin cũng không tác dụng. Trong quãng thời gian ấy, hắn thường ở tẩm viện của Phí Tình.
Không còn Tiết Dung chen ngang, Phí Tình mới nhẹ nhõm. Không lâu sau, nàng lại báo tin vui.
Khi Tiết Dung hết hạn cấm túc, thai nhi đã vững vàng. Lần này nàng chẳng dám manh động, ắt hẳn vì Hoàng hậu răn đe rồi.
Chẳng mấy chốc, ngày lâm bồn đến, cả Đông cung hồi hộp ngóng tin. Nguyên Hạo cũng như ngồi trên lửa, đi qua đi lại ngoài phòng sinh.
Đến lúc nghe tiếng khóc vang, bà đỡ mừng rỡ chạy ra: “Là một tiểu hoàng tử!”