17.
Giật mình bừng tỉnh, thấy trời còn tờ mờ. Thắp ngọn nến bên bàn, ta cẩn thận xâu chuỗi lại mọi chuyện.
Từ ánh mắt đầy trăn trở của tỷ tỷ hôm nhận thánh chỉ, đến ngày ta xuất giá, rồi đến lúc nàng mưu tính với Tiết Dung… Tất cả như đã được dự liệu.
Đợi đến khi bình minh ló dạng, bao khúc mắc trong lòng ta đã rõ ràng.
“Chuẩn bị xe, ta muốn sang phủ Thừa tướng.”
18.
Trong khu vườn ta và tỷ tỷ hay chơi lúc nhỏ, cảnh sắc vẫn tươi đẹp, hương hoa thoang thoảng khắp nơi. Tỷ tỷ cẩn thận chăm sóc nơi này từ lâu.
Hai người ngồi xuống chiếc bàn đá, tỷ tỷ cầm xẻng nhỏ, bước đến gốc cây đào lên một chum rượu. Mở nắp, mùi hoa đào xen lẫn mùi rượu thơm lừng.
Tỷ tỷ đưa mũi lại gần hít hà: “Thơm quá!”
Ta chỉ lặng lẽ bên bàn, đợi nàng rót cho ta một chén. Uống cạn, vị cay đắng hòa quyện, ta bất chợt hỏi: “Tỷ tỷ, kiếp trước tỷ không chết, đúng không?”
Nét dịu dàng trên mặt tỷ tỷ thoắt biến, nước mắt nối nhau rơi: “A Nguyệt, ta… ta không cố ý. Kiếp trước ta muốn rời khỏi hoàng cung, sắp đặt mọi thứ nhưng không lường được muội sẽ đau lòng thế nào.”
“Lúc ấy ta không dám cho ai biết, sợ thất bại sẽ hết đường xoay xở. Ta ích kỷ, Tiểu Nguyệt…”
Lời nàng càng lúc càng khẩn thiết, như muốn thổ lộ tất cả. Ta nhẹ nhàng ngắt lời:
“Tỷ tỷ, muội không trách. Muội chỉ muốn biết kế hoạch tiếp theo của tỷ. Tỷ hẳn đã thu xếp chu toàn rồi, phải không? Muội đoán tỷ đâu nỡ để muội mắc kẹt trong hang hùm nọc rắn.”
Tỷ tỷ khẽ chạm lên trán ta: “Muội muội của ta càng lúc càng thông minh, ngay cả tỷ tỷ cũng không qua mắt muội.”
Nói rồi nàng lấy ra một viên thuốc, dặn ta giữ thật cẩn thận.
“Đông cung toàn người của Thái tử, muội khó thoát. Đợi đến lúc hắn lên ngôi, ta sẽ cho người bố trí trong cung, giúp muội rời đi. Ta cũng đã bàn kĩ với Thái phó và Tống Hỉ. Sau khi muội an toàn, Thừa tướng cùng Hàn lâm viện sẽ đồng loạt dâng sớ, xin lập Tống Hỉ làm Hoàng hậu.”
“Nhưng trước tiên, muội phải đóng kịch gặp nạn rồi uống thứ thuốc này, giả chết. Sẽ có người đón muội ra ngoài.”
Vừa nói, tỷ tỷ vừa chấm rượu xuống bàn phác một bản kế hoạch sơ lược, ta chăm chú ghi nhớ. Đến lúc từ biệt, nắng đã lên cao.
“Tỷ tỷ, muội cảm ơn tỷ đã tính hết đường cho muội.”
“A Nguyệt ngốc ạ, chính ta nợ muội. Trước đây ta đã nói, cả đời này ta sẽ bảo vệ muội.”
Nghe thế, mắt ta cay xè. Hóa ra lời hứa thuở bé, tỷ tỷ vẫn khắc sâu suốt ngần ấy năm.