1.
Ánh trăng tái nhợt rơi xuống con đường quê hoang vắng, tựa như phủ một lớp sương.
Con đường đất kéo dài, đi được nửa thì bị bóng tối ngoác miệng nuốt chửng.
Bốn chúng tôi nấp trong con mương khô, ló mỗi phần đầu, chỉ lộ đôi mắt, chăm chăm nhìn về phía ngã rẽ.
Nơi đó đêm tối rất sâu, ánh trăng không thể soi tới.
“Đến rồi!”
Trương Quân Hào phấn khích kêu khẽ.
Một vệt đỏ chói mắt bất ngờ hiện ra trong tầm nhìn.
Đó là một người phụ nữ mặc bộ đồ đỏ.
Chị ấy tên Yến Tử.
Chị đã chế/t rồi.
Hôm an táng, anh Nhị Cường đích thân thay cho chị bộ váy liền màu đỏ in hoa li ti.
Đó là chiếc váy chị thích nhất khi còn sống.
Làng chúng tôi có một dị tượng độc đáo gọi là “người chế/t tuần làng”, người đã chế/t sẽ bò ra khỏi mộ, mỗi đêm đi lại trong làng.
Dị tượng đó đã cả trăm năm rồi không xuất hiện.
Vì gan to, Trương Quân Hào ép chúng tôi phải phục kích ở con đường mà “người chế/t tuần làng” nhất định sẽ đi qua, nói là muốn xem rốt cuộc nữ qu/ỷ trông như thế nào.
Trong phim kinh dị, nữ qu/ỷ thường xõa tóc che mặt, không nhìn rõ mặt mũi.
Chị Yến Tử cũng tóc tai bù xù, nhưng tóc rối không đủ che khuôn mặt, bởi vì chị đang ngẩng đầu, mắt nhìn thẳng phía trước, không né tránh.
Khuôn mặt chị lồ lộ ngay dưới mắt mọi người.
Hai gò má hóp lại, khiến xương gò má nhô cao.
Đôi mắt trừng lớn, không thấy lòng trắng, chỉ có tròng đen dày đặc.
Nổi bật nhất là nước da của chị.
Tái nhợt.
Như có một lớp vôi được trát lên mặt.
Nhìn thoáng qua đã rợn da gà.
Tôi chỉ chịu đựng nổi hai lần liếc, đã sợ đến mức vội thu lại tầm nhìn, trong lòng hối hận vô hạn, giá mà đừng vì sợ bị Trương Quân Hào làm khó mà liều lĩnh tới xem nữ qu/ỷ.
Giờ thì hay rồi, nếu bị phát hiện, còn đường sống nữa ư?
Trán tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh, trong lòng cầu nguyện điên cuồng để chị Yến Tử mau mau đi qua, ngàn vạn lần đừng phát hiện ra chúng tôi.
Ngọn gió lướt qua, làm chiếc váy đỏ phất phơ, chị Yến Tử đã đi ngang qua chúng tôi, rồi từ từ xa dần.
Lời khấn nguyện vậy mà lại linh ứng!
Tôi không kìm được thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như vừa vòng một chuyến qua cửa Quỷ Môn Quan.
Nào ngờ đúng lúc này, bên cạnh tôi, Trương Quân Hào bất ngờ đứng phắt dậy, tiện tay nhặt một cục đất, nhắm vào lưng chị Yến Tử, ném thật mạnh.
“Lộp ——— phịch — phịch ——”
Cục đất lăn mấy tiếng.
Trước khi chị Yến Tử kịp ngoảnh đầu, Trương Quân Hào đã nhanh nhẹn rụt xuống mương.
Hắn đắc ý nháy nhó với chúng tôi, cười nhăn nhở rất đáng ghét.
Ngoài Trương Quân Hào, nhóm nhỏ của chúng tôi còn hai người nữa, một là Từ Tiểu Bạch, một là Ngô Thiện Thiện.
Ba chúng tôi đều kinh ngạc tột độ.
Không ai ngờ Trương Quân Hào lại có hành vi “tự tìm đường chế/t” như thế. Tới lúc phản ứng kịp, trên mặt mọi người là một vẻ sợ hãi giống nhau như đúc.
Cục đất lăn lóc trên mặt đất rồi, xung quanh lại trở về tĩnh lặng như chế/t.
Không ai dám thò đầu ra nhìn.
Chúng tôi ép chặt lưng vào bức vách mương gồ ghề, lạnh lẽo và cứng ngắc đâm đau nhói, nhưng chẳng ai để tâm.
Mặt ai cũng tái mét, trong lòng liên tục rủa thầm Trương Quân Hào, mồ hôi lạnh rịn ra lớp này đến lớp khác.
“Ha ha ha… cô ta đi xa rồi!”
Không biết từ lúc nào, Trương Quân Hào nghênh ngang đứng trước mặt chúng tôi.
Hắn chống nạnh, ngang nhiên chế giễu sự nhát gan của chúng tôi.
Bộ dạng ấy tựa như… chẳng có thứ gì đáng sợ cả.
Chúng tôi lén ló đầu nhìn quanh.
Vùng quê thênh thang, phóng tầm mắt ra xa, trên con đường đất trơ trọi, chẳng thấy bóng người, đâu còn thấy bóng đỏ khủng khiếp ban nãy?
2.
“Tôi muốn về rồi.” Từ Tiểu Bạch nuốt nước bọt, nói.
Tôi và Ngô Thiện Thiện lập tức hùa theo, không lời thừa, cùng cậu ấy rời khỏi.
Thấy vậy, Trương Quân Hào đành bực bội bước theo.
Hắn suốt dọc đường cứ xách mé bọn tôi nhát cáy.
Chỉ có mình hắn lảm nhảm, giọng vang vọng giữa đêm đen tĩnh mịch, nghe vừa lạc lõng vừa gai tai.
Đột nhiên, Ngô Thiện Thiện hạ thấp giọng hỏi: “Các cậu có nghe thấy âm thanh gì không? Văng vẳng… lẫn trong tiếng của Trương Quân Hào…”
Tôi và Từ Tiểu Bạch lạnh toát sống lưng, vểnh tai lắng nghe.
“Là tiếng giày cao gót.” Từ Tiểu Bạch run rẩy đáp.
Tôi cũng nghe rõ.
Tiếng ấy rất khẽ, cộp… cộp…, như có người đi giày cao gót, không nhanh không chậm, bám theo phía sau chúng tôi.
Trán Ngô Thiện Thiện toát đầy mồ hôi lạnh: “Khi chôn cất chị Yến Tử, anh Nhị Cường… anh ấy cho chị đi đôi giày cao gót…”
Nỗi sợ hãi như bàn tay vô hình, bóp nghẹt tim chúng tôi.
Đúng lúc này, một bàn tay từ sau chộp lấy vai tôi.
“A!!!”
Tôi gào lên, bắn người ra xa.
Chạy một đoạn, tôi mới dám ngoái đầu lại.
“Ha ha ha~” Trương Quân Hào ôm bụng cười ngặt nghẽo, “Lữ Tử Hành, cậu sợ đến tè ra quần chưa? Ha ha ha~”
Trong đầu tôi nổ “ầm” một tiếng, chẳng còn nghe hắn nói gì, chỉ thấy hoảng sợ nhìn chằm chằm phía sau lưng hắn.
Trương Quân Hào tự đắc vì trò đùa của mình thành công, nào biết ngay sau lưng hắn, chị Yến Tử trong bộ váy đỏ cách chưa tới năm bước.
Trừ hắn ra, tất cả chúng tôi đều trông thấy.
Ngô Thiện Thiện chịu không nổi đầu tiên, hét “a a” rồi quay người chạy thục mạng về hướng nhà.
Tôi và Từ Tiểu Bạch cũng sợ mất vía, bỏ mặc hắn, cuống cuồng cắm đầu chạy về nhà.
Đêm ấy, cổng lớn đóng kín, ông bà tôi đã ngủ lâu rồi.
Tôi gõ cửa thình thình, làm hai người giật mình tỉnh dậy.
Họ khoác áo bước ra, thấy tôi đứng ngoài, liền sững sờ.
Từ khi xảy ra “người chế/t tuần làng”, người lớn tuyệt đối không cho trẻ con ra khỏi nhà vào ban đêm.