4.
Ông Bạch Vu chống gậy bước vào cổng nhà tôi, lúc ấy trời đã gần về chiều.
Ông bảo tôi nằm vào trong quan tài.
Tôi bất an thấp thỏm, nhưng vẫn nằm vào.
Ông nội tự tay đậy nắp quan tài lại.
Vừa khép nắp quan tài, bên trong tối đen như mực.
Không biết các bạn có từng nằm trong không gian chật hẹp, kín bưng thế này chưa? Đây là lần đầu tiên tôi trải qua.
Dù lý trí cho tôi biết, lượng dưỡng khí còn sót lại trong quan tài đủ để tôi hô hấp, nhưng áp lực tâm lý quá lớn khiến tôi cảm thấy khó thở.
Tôi nghe rõ tiếng tim mình đập, rất lớn, cứ như lắp thêm loa phóng thanh vậy.
Tôi thấy nóng, mồ hôi rịn khắp người.
Tôi còn nghi ngờ liệu có ai đang đốt lửa bên dưới, định nướng chế/t tôi bên trong hay không.
Trong lúc bồn chồn bất an, tôi bỗng nghe tiếng của ông Bạch Vu.
Hình như ông đang ngâm nga thứ gì đó, lúc cao vút lúc trầm thấp, nghe như những lời điên khùng kỳ lạ.
Vậy mà chính những câu thần chú điên khùng ấy lại có tác dụng với tôi.
Tôi không còn quá căng thẳng, trái lại dần lơ mơ buồn ngủ, mắt díp lại, sắp thiếp đi thì đột nhiên, nắp quan tài bị gõ mạnh ba tiếng.
“Lữ Tử Hành, khi gà gáy nhớ chạy về đấy!”
Vừa dứt lời, nắp quan tài liền bị đẩy ra, ánh sáng ban ngày rọi vào.
Đã sáng rồi.
Giữa bầu trời đêm vẫn còn treo lơ lửng một vầng trăng.
Tôi mơ mơ hồ hồ ngồi dậy, thấy ông nội trước tiên.
Chính ông đã mở nắp quan tài.
Ông vẫn đang xụ mặt, có vẻ giận tôi.
Bà nội chen sát bên, lấm lét ngó nghiêng.
Kỳ lạ, họ chẳng nhìn tôi, mà đều dán mắt vào trong quan tài.
Tôi tò mò ngoảnh đầu nhìn lại.
Vừa nhìn, tôi sợ đến hồn bay phách lạc!
Trong quan tài, có một “tôi” khác đang nằm, tư thế ngay ngắn, trông y như đã chế/t.
Tôi... chế/t rồi sao?
Ý nghĩ đó vừa thoáng hiện, đầu óc tôi lập tức tê liệt.
“Lữ Tử Hành! Ra ngoài tuần làng thôi!”
Theo lệnh của Bạch Vu, tôi cứ thế bò ra khỏi quan tài, không sao tự chủ được.
Đôi mắt đục ngầu, già nua của ông Bạch Vu lóe lên tia sáng kỳ lạ.
Ông không hề nhìn “tôi” trong quan tài, mà nhìn chòng chọc vào tôi.
Ông ấy có thể thấy tôi!
Tôi suýt bật khóc vì xúc động, nhưng Bạch Vu chẳng để tâm, ông chê tôi lề mề, quát to: “Còn không mau ra ngoài?!”
Giọng ông vang như sấm bên tai, mang theo uy thế không cho phép cãi lời.
Tôi sợ hãi từ tận đáy lòng, lập tức không dám chần chừ, luống cuống ra khỏi cửa.
Ngoài cửa, Hứa Tiểu Bạch và Trương Quân Hào đang đợi tôi.
Thấy tôi, hiếm khi Trương Quân Hào không vênh váo như thường, mà lại để Hứa Tiểu Bạch lên tiếng: “Người nhà cậu có dặn dò gì không?”
Tôi đáp: “Bạch Vu dặn là nghe gà gáy thì mau chóng chạy về nhà.”
Hứa Tiểu Bạch gật gù: “Ồ...”
Trương Quân Hào bước tới, huých đầu cậu ta: “Này Hứa Tiểu Bạch, nhà cậu gần gũi với Bạch Vu, ổng dặn cậu gì?”
Hứa Tiểu Bạch bảo: “Giống Lữ Tử Hành, Bạch Vu bảo nghe gà gáy thì chạy về ngay, nếu không đợi trời sáng hẳn, hồn phách tụi mình không thể quay về thân thể, thế là xong đời.”
“Chỉ thế thôi à?” Trương Quân Hào nửa tin nửa ngờ, hừ mũi một tiếng, “Nếu dám gạt tôi, coi tôi có xử cậu không.”
Hứa Tiểu Bạch rụt cổ, im bặt.
Theo quy định cổ xưa còn sót lại của làng, hễ ai lỡ đụng chạm đến người tuần làng, cách duy nhất để xoa dịu cơn giận là phải đi tuần cùng người đó.
Đợi đến khi người tuần làng trở về với cát bụi, họ sẽ không so đo chuyện mạo phạm của chúng tôi nữa.
Bạch Vu gọi hồn ba chúng tôi, chính để chúng tôi đi tuần cùng chị Yến Tử.
Ba đứa chúng tôi ngoan ngoãn đến ruộng khoai lang, nơi chôn cất chị Yến Tử.
Nơi đó nằm trên núi.
Đường núi hẹp, chỉ một người đi được.
Chúng tôi nối đuôi nhau leo lên, vừa đến nơi được một lúc thì hồn ma chị Yến Tử đã bò ra khỏi mộ.
Chị ấy vẫn như tối qua tôi thấy: những chỗ da thịt lộ ra trắng bệch không chút huyết sắc, má hóp, tròng mắt đen trừng thẳng về phía trước.
Chị ấy dường như không để tâm đến ba chúng tôi, thậm chí đầu cũng không ngoảnh lại.
Nhưng chúng tôi thì khác, đứa nào cũng sợ, co cụm về sau, chẳng ai dám lại gần.
Nhưng cứ né mãi thế cũng không ổn.
Trương Quân Hào huých cùi chỏ Hứa Tiểu Bạch, ý bảo cậu ta đi đầu.
Hứa Tiểu Bạch giận mà không dám nói, ngậm ngùi nghiến răng, bị Trương Quân Hào đẩy thẳng lên, thành kẻ đi sát sau lưng chị Yến Tử.
Giải quyết xong Hứa Tiểu Bạch, Trương Quân Hào quay sang nhìn tôi.
Không đợi cậu ta nói gì, tôi tự động đứng vào sau Hứa Tiểu Bạch.
Thấy tôi biết điều, Trương Quân Hào hừ khẽ, tỏ vẻ hài lòng.
Cậu ta xếp sau tôi, thành người thứ ba, xa chị Yến Tử nhất, cũng an toàn nhất.
5.
Chúng tôi nối gót chị Yến Tử, như một đàn châu chấu không dám nhảy nhót.
Chị Yến Tử đi đâu, chúng tôi theo đó.
Chị ấy đi một bước, chúng tôi bám một bước.
Trương Quân Hào cũng chẳng dám giở trò như hôm qua.
Nghe nói, để răn đe, ông nội cậu ta (trưởng thôn) đã ép nhà họ Ngô bật nắp quan, cho Trương Quân Hào tận mắt thấy hình hài cái chết của Ngô Thiến Thiến.
Trương Quân Hào sợ đến mức tè ra quần ngay tại chỗ.
Chẳng có quy định cấm nói chuyện khi tuần làng, nhưng ai nấy đều nơm nớp, không dám thở mạnh, huống hồ mở miệng. Cứ như chỉ cần phá vỡ sự im lặng là sẽ rơi vào hiểm họa vô hình.
Chỉ còn cách giữ yên lặng, giảm tối đa sự hiện diện, mới mang lại đôi chút an tâm.
Thế nhưng, im lặng quá lâu cũng khiến người ta căng thẳng thần kinh.
Trước mặt tôi có Hứa Tiểu Bạch, có chị Yến Tử... ngoài ra chỉ là khoảng không vắng lặng, đêm đen với vầng trăng treo cao...
Gió thổi khiến sống lưng tôi lạnh buốt.
Tôi dỏng tai nghe, chẳng nghe nổi âm thanh nào.
Tiếng thở, tiếng bước chân, đều không có.
Điều đó khiến tôi cứ ảo giác rằng đằng sau chẳng có ai cả.
Tôi muốn ngoái đầu lại, nhưng lại hãi, sợ thật sự nhìn thấy phía sau không một bóng người...
Đang thấp thỏm, bỗng Hứa Tiểu Bạch đi phía trước tôi chợt đưa tay ra sau, xòe lòng bàn tay về phía tôi.
Mới đầu tôi không hiểu, mãi đến khi cậu ấy nôn nóng lắc lắc lòng bàn tay, tôi mới chợt ngộ ra.
Đúng rồi.
Có lẽ cậu ta cũng lo lắng như tôi, sợ đằng sau đã không còn ai, nên nghĩ ra cách này để trao đổi tín hiệu!
Hiểu chuyện, tôi lập tức ấn mạnh vào lòng bàn tay cậu ấy.
Nhận được tín hiệu, đôi vai căng cứng của Hứa Tiểu Bạch liền thả lỏng thấy rõ.
Cậu ấy rút tay về.
Chỉ là cách trao đổi mơ hồ đơn giản, nhưng phải nói nó đem lại cho chúng tôi sự an ủi rất lớn.