Con tôi đột ngột sốt cao co giật, tôi vội vàng chạy về thì thấy nhiệt độ trong nhà đã lên đến 46 độ.
Bảo mẫu nói mình bị thể hàn nên không cho tôi bật điều hòa, kết quả là con tôi phải vào ICU.
Tôi tát cô ta một cái, thanh toán tiền rồi lập tức đuổi đi.
Tối hôm đó, Cố Dĩ Hằng về nhà liền chất vấn:
“Ôn Lan! Điều hòa tắt một lúc cô có chết được không?! Cô có biết chỉ vì cô bật 38 phút điều hòa mà Tiểu Na bị cảm lạnh, giờ phải nằm liệt ở bệnh viện không?!”
Tôi đưa thẳng đoạn video con trai chiều nay cấp cứu trong ICU cho anh ta xem:
“Tôi không chết! Nhưng con sẽ chết!”
“Một người trưởng thành mà chỉ vì thổi điều hòa 38 phút đã liệt, thì cô ta còn đi làm bảo mẫu cái gì nữa?!”
Cố Dĩ Hằng lập tức đổi giọng cười xòa:
“Được rồi, là anh sai, em đừng giận nữa…”
Mọi chuyện tưởng chừng như lại yên ổn.
Cho đến sáng hôm sau, khi con trai lại sốt cao, Cố Dĩ Hằng lấy cớ đưa mẹ con tôi đi bệnh viện, rồi trực tiếp vứt chúng tôi xuống Bắc Cực.
Anh ta ôm eo mềm mại của Thẩm Na trên trực thăng, nhìn tôi mà cười điên loạn:
“Lạnh thì hạ sốt đúng không? Vậy hôm nay mày cứ chữa bệnh cho con mày đi! Nơi này mát mẻ thế, hai mẹ con mày cứ từ từ mà tận hưởng!”
Tôi cắn răng, bình tĩnh móc điện thoại ra, gửi đi một tin nhắn:
【Đến dọn dẹp cửa nhà đi.】
1
Tin vừa gửi xong, đám đàn em bên cạnh Cố Dĩ Hằng liền kêu lên:
“anh Hằng, chị dâu lại gửi tin cho anh trai rồi! May mà nghe lời anh, đem thiết bị chặn đến!”
Cố Dĩ Hằng liếc qua tin nhắn, nhếch môi đầy khinh miệt:
“Ôn Lan, cái tật động tí là gọi anh trai đến giúp bao giờ cô mới bỏ được? Buồn nôn lắm biết không?”
“‘Đến dọn dẹp cửa nhà đi!’ Ghê gớm quá nhỉ, tôi sợ quá đây.”
Đám đàn em chỉ vào tôi cười ha hả:
“Hôm nay chị ngoan ngoãn nghe anh Hằng đi! Có thiết bị này ở đây, một dấu chấm chị cũng đừng hòng gửi ra ngoài!”
Cố Dĩ Hằng hài lòng, khoác áo lông chồn cho Thẩm Na, rồi lạnh giọng nhìn tôi đang ôm chặt con:
“Ôn Lan, biết sai chưa?”
Tôi vốn chỉ mặc váy ngủ mỏng manh, dưới thời tiết âm hơn 50 độ, toàn thân đã run lẩy bẩy.
Môi con trai tím tái, cơ thể bé nhỏ trong lòng tôi run như cầy sấy.
Tôi ôm con chặt hơn, ngẩng đầu nhìn thẳng Cố Dĩ Hằng, gào lên: