2
Chúng soi mói nhìn tôi, cười đểu rồi thô bạo giật phăng chiếc áo mỏng trên người tôi.
Tôi ôm chặt con trai lùi về phía sau,
nhưng làm sao có thể chống lại sức mạnh của mấy gã đàn ông trưởng thành.
Chúng xô ngã tôi, trực tiếp giật đứa nhỏ ra khỏi tay,
sau đó lột nốt chiếc áo duy nhất trên người con,
rồi ném thẳng thằng bé xuống mặt băng lạnh buốt.
Ngay lập tức, tai tôi vang lên tiếng khóc xé ruột gan của con,
tiếng khóc ấy yếu ớt hơn hẳn so với lúc trước.
Tôi nóng ruột, loạng choạng bò về phía con.
Da thịt trần trụi dính chặt vào mặt băng,
mỗi lần cử động đều bị xé rách từng mảng thịt da,
nhưng tôi chẳng còn để tâm nữa.
Tôi điên cuồng bò về phía trước, phía sau để lại một vệt dài máu đỏ.
Con cũng bị dính chặt trên mặt băng,
tôi chỉ vừa động vào, đau đớn khiến nó khóc càng thảm thiết.
Tôi vừa dỗ dành con, vừa nằm phủ lên,
cố gắng dùng nhiệt độ cơ thể làm tan lớp băng dưới người con…
Vài phút sau, bên dưới tôi đã thành một vũng máu loang.
Cố Dĩ Hằng dường như đã nhận ra,
anh ta đẩy Thẩm Na ra, cúi xuống nhìn vài giây, chuẩn bị mở miệng.
Thẩm Na lập tức trượt thẳng xuống theo thang dây.
“Chị dâu, chị cứ nhận sai đi. Đàn ông ai cũng cần thể diện, hôm nay trước mặt bao nhiêu anh em thế này, chị không nhận lỗi thì sau này Dĩ Hằng còn biết đối diện thế nào chứ!”
Tôi túm chặt cổ áo Thẩm Na, gào vào mặt cô ta:
“Tôi nhận sai cái gì?! Con tôi vì cô mà vào ICU! Cô dám để Cố Dĩ Hằng mở điện thoại xem lại camera ngày đó không?! Trò dối trá rẻ tiền như thế, chỉ có kẻ ngu như Cố Dĩ Hằng mới tin!”