Tại nhà thiên văn, Ôn Tử Hiên như biến thành một đứa trẻ khác.
Cậu hào hứng chỉ vào bản đồ các chòm sao, kể tên từng dải ngân hà.
“Đó là M31 của chòm sao Tiên Nữ, là thiên hà xoắn ốc gần Trái Đất nhất!”
Đôi mắt cậu sáng rực.
Tôi mua tặng cậu một quyển sách ảnh thiên văn.
“Cảm ơn dì.”
Cậu ôm chặt lấy quyển sách, khóe môi hiện ra lúm đồng tiền nhỏ.
Trên đường về, cậu bé ngủ gục trong xe.
Tôi nhìn gương mặt non nớt của cậu qua gương chiếu hậu, trong lòng dâng lên nỗi xót xa.
Đứa trẻ này có tội tình gì chứ?
Tối đó, Lam Thế Kiệt trở về trong trạng thái say khướt, thấy tôi đứng trước cửa phòng Ôn Tử Hiên.
“Nó ngủ rồi à?”
Anh ta hỏi, lưỡi líu lại.
Tôi ra hiệu nhỏ tiếng, rồi dẫn anh vào thư phòng.
“Tôi cần giấy khai sinh của thằng bé.”
Tôi đi thẳng vào vấn đề.
Lam Thế Kiệt lập tức tỉnh táo hơn vài phần.
“Sao em cần?”
“Làm thủ tục chuyển trường.”
Tôi điềm tĩnh nói.
“Trường Tiểu học Thực nghiệm Ngoại thành xa quá.”
Anh ta ngập ngừng:
“Mai anh đi lấy.”
“Bây giờ.”
Tôi kiên quyết.
“Bạn tôi ở phòng giáo dục có thể làm giúp vào thứ Hai.”
Cuối cùng Lam Thế Kiệt cũng chịu lấy từ két sắt ra một túi hồ sơ.
Tôi cẩn thận kiểm tra giấy khai sinh:
Mẹ: Tô Mộng.
Cha: Lam Thế Kiệt.
Ngày sinh sớm hơn cả lúc tôi và Lam Thế Kiệt quen nhau đến hai năm.
“Vậy là,” tôi khẽ nói, “Trong lúc đang yêu tôi, anh vẫn qua lại với Tô Mộng?”
Lam Thế Kiệt hoảng loạn lắc đầu:
“Không… chỉ là một lần ngoài ý muốn thôi…”
“Ý anh là… giống như việc thằng bé bỗng dưng xuất hiện trong sổ hộ khẩu nhà tôi à?”
Tôi chụp lại toàn bộ giấy tờ, gửi hết cho lão Trần.
“Tĩnh Đàm…”
Lam Thế Kiệt cố bước đến ôm tôi.
Tôi nghiêng người tránh né.
“Ngủ phòng khách đi.”
Đóng cửa lại, tôi bật máy tính, mở tin nhắn mới nhất của lão Trần.
“Vụ tai nạn xe của Tô Mộng có điểm bất thường.
Dữ liệu từ camera hành trình đã bị xóa.
Đang tiến hành phục hồi.”
Tôi nhắn lại:
“Tiếp tục điều tra.”
Rồi tôi mở một thư mục khác, tiêu đề là:
“Phương án ly hôn.”
3
Email tiếp theo của lão Trần khiến các ngón tay tôi lạnh buốt.
“Bất động sản đứng tên Tô Mộng được mua cách đây 5 năm, tiền cọc được chuyển từ tài khoản của Lam Thế Kiệt.”
Tôi phóng to ảnh chụp sao kê ngân hàng - đó là tài khoản tiết kiệm chung của tôi và Lam Thế Kiệt.
Số tiền: 800.000.
Ngày chuyển: trùng với ngày kỷ niệm cưới của chúng tôi.
Cổ họng tôi nghẹn lại.
Tôi còn nhớ rất rõ hôm đó Lam Thế Kiệt nói công ty đột xuất cử anh đi công tác.
“Tĩnh Đàm, năm sau nhất định anh sẽ bù lại.”
Anh ta từng thề thốt qua điện thoại như thế.
Thì ra… là đem tiền của chúng tôi đi mua nhà cho tình cũ.
Tiếng gõ cửa phòng làm việc vang lên nhẹ nhàng.
Tôi lập tức chuyển cửa sổ màn hình.
“Vào đi.”
Ôn Tử Hiên ôm quyển sách ảnh thiên văn đứng ở cửa, bộ đồ ngủ khiến thân hình gầy guộc của thằng bé càng lộ rõ hơn.
“Dì ơi, dì có thể đọc cái này cho con nghe không?”
Cậu chỉ vào một trang sách.
“Con không biết mấy chữ này.”
Đó là phần giới thiệu chi tiết về thiên hà Tiên Nữ, quả thật có rất nhiều thuật ngữ khó.
“Con chưa buồn ngủ à?”
Tôi vỗ vỗ vào chỗ ngồi bên cạnh mình.
Cậu gật đầu, trên người vẫn còn thoảng mùi bạc hà từ kem đánh răng trẻ em.
Tôi đọc từng chữ một, giải thích về cấu trúc xoắn ốc và khu vực hình thành sao.
Cậu nghe mà như nuốt lấy từng lời.
“Dì biết nhiều thật.”
Cậu bé khẽ nói.
“Vì dì là luật sư, phải đọc rất nhiều sách.”
Cậu chợt hỏi:
“Luật sư là người giúp người tốt đánh lại người xấu hả dì?”
Tôi khựng lại một chút.
“Không hẳn vậy.
Luật sư là người đảm bảo ai cũng được đối xử công bằng.”
“Vậy…”
Cậu ngập ngừng.
“Nếu người xấu giả làm người tốt thì sao?”
Tim tôi hụt một nhịp.
“Thì luật sư sẽ tìm ra sự thật.”
Ôn Tử Hiên cúi đầu nhìn trang sách.
“Mẹ con từng nói, đôi khi sự thật rất đau lòng.”
Đây là lần đầu tiên cậu bé chủ động nhắc đến Tô Mộng.
“Con… có nhớ mẹ không?”
Tôi khẽ hỏi.
Ngón tay cậu siết chặt viền trang sách.
“Có…
Nhất là những lúc…”
Một tràng nhạc chuông chói tai đột ngột vang lên, cắt ngang không khí yên tĩnh.
Trên màn hình điện thoại nhấp nháy cái tên Lam Thế Kiệt.
Ôn Tử Hiên giật bắn người như chú thỏ con bị hoảng sợ.
“Con… con đi ngủ đây!”
Cậu luống cuống chạy ra ngoài, suýt nữa va vào Lam Thế Kiệt đang bước vào theo tiếng chuông.
“Chưa ngủ à?”
Lam Thế Kiệt cau mày nhìn theo bóng Ôn Tử Hiên, rồi quay sang tôi.
“Tĩnh Đàm, chúng ta cần nói chuyện.”
“Nói chuyện gì?”
Tôi gập máy tính lại.
“Nói về việc anh lén rút tiền tiết kiệm chung đi mua nhà cho Tô Mộng à?”
Vẻ mặt anh ta lập tức cứng đờ.
“Em… điều tra anh?”
“Tôi chỉ làm lại những gì anh đã làm với tôi.”
Tôi đứng dậy.
“Làm giả giấy tờ, đánh tráo mọi thứ.”
Lam Thế Kiệt bất ngờ túm lấy cổ tay tôi.
“Anh làm vậy là vì Tử Hiên! Tô Mộng mất rồi, thằng bé không còn chỗ nào để đi!”
“Nên anh nhét nó cho tôi nuôi?”
Tôi hất tay anh ta ra.
“Không thèm hỏi tôi một tiếng?”