Tim tôi thắt lại:
“Ba con nói dối. Về nhà với dì được không?”
Thằng bé do dự một chút, rồi đưa bàn tay nhỏ xíu ra.
Trên đường về, nó im lặng suốt.
Cho đến khi xe chạy ngang qua bảo tàng khoa học, nó đột nhiên lên tiếng:
“Dì ơi, mẹ con chết như thế nào?”
Tay lái suýt chút nữa trượt khỏi tay tôi.
“Ai nói với con vậy?”
“Ba con… ba nói mẹ là người xấu, mẹ bị người khác hại chết…”
Giọng nó run run.
“Ba còn nói dì sẽ đem con cho người xấu…”
Tôi lập tức tấp xe vào lề, quay sang nhìn nó:
“Tử Hiên, nhìn dì. Những gì ba con nói không phải sự thật.”
“Vậy mẹ con chết thế nào?”
Nó vẫn cố chấp hỏi.
Tôi hít sâu một hơi.
“Là tai nạn xe. Không ai hại mẹ con cả, chỉ là ngoài ý muốn thôi.”
Anh ta nói dối.
Giọng của Lam Thế Kiệt như vang lên trong đầu tôi - giống như cái cách anh ta từng nói Ôn Tử Hiên là con ruột vậy.
Nếu Lam Thế Kiệt không phải cha ruột của Tử Hiên…
Vậy thì ai mới là?
“Dì ơi…”
Tử Hiên lí nhí hỏi.
“Con có thể đi thăm mẹ được không?”
“Con muốn đến nghĩa trang à?”
Nó khẽ gật đầu, nước mắt lại trào ra:
“Con… không còn nhớ rõ mặt mẹ nữa…”
Tôi ôm chặt lấy nó:
“Cuối tuần dì đưa con đi, được không?”
Nó dụi đầu vào vai tôi gật đầu, nước mắt thấm ướt cả áo tôi.
Tối hôm đó, Lam Thế Kiệt gọi cho tôi hơn chục cuộc.
Tôi không bắt máy.
Cuối cùng anh ta nhắn một dòng:
“Cô sẽ phải hối hận.”
Tôi bật chế độ im lặng, rồi qua phòng Tử Hiên kiểm tra xem con có đạp tung chăn không.
Nó ngủ rất không yên, lông mày nhíu chặt, miệng thì thầm mơ màng trong giấc ngủ.
“…Đừng mà… mẹ ơi… lạnh quá…”
Tôi nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng nó, thì đột nhiên thằng bé choàng tỉnh, nhào vào ôm chầm lấy tôi:
“Mẹ rơi xuống nước rồi!”
Tôi sững người:
“Con nói gì cơ?”
“Trong mơ… mẹ chìm trong nước tối lắm…”
Nó nấc lên từng tiếng,
“Mẹ nói lạnh lắm… có ai đó đẩy mẹ…”
Từng cơn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Tô Mộng đúng là chết do lao xe xuống sông.
“Chỉ là ác mộng thôi.”
Tôi cố giữ bình tĩnh.
“Ngủ đi, dì ở đây với con.”
Nó nắm chặt tay tôi không buông:
“Dì ơi… ngủ với con được không?”
Tôi nằm xuống cạnh nó, nó rúc vào lòng tôi như một chú thú nhỏ, cuối cùng cũng từ từ thiếp đi.
Ánh trăng lọt qua rèm cửa, rọi lên gương mặt non nớt ấy.
Đứa trẻ này…
Rốt cuộc đã trải qua những gì?
Đã tận mắt thấy điều gì?
Nếu nó không phải con của Lam Thế Kiệt, vậy tại sao Lam Thế Kiệt lại khăng khăng nhận nuôi?
Trừ phi… Lam Thế Kiệt có lý do buộc phải nhận con.
Sáng hôm sau, sau khi đưa Ôn Tử Hiên đến trường, tôi đến thẳng trường mẫu giáo Đồng Tâm.
Tô Tây nhìn thấy tôi, sắc mặt lập tức thay đổi:
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Tử Hiên có nhóm máu AB.”
Tôi đi thẳng vào vấn đề.
“Còn Lam Thế Kiệt là nhóm O.”
Cô ấy trợn tròn mắt:
“Vậy… Tử Hiên không phải con anh ta?”
“Cô có biết ai mới là cha ruột không?”
Cô ấy mím môi, do dự một lúc rồi nói:
“Trước khi chị tôi gặp chuyện, có thân thiết với một bác sĩ…”
“Bác sĩ nào?”
“Bác sĩ Chu, làm ở bệnh viện thành phố.”
Tô Tây lục điện thoại:
“Tôi còn giữ tấm hình.”
Trong ảnh, Tô Mộng đứng cạnh một người đàn ông trẻ mặc blouse trắng, tay ôm Tử Hiên lúc còn nhỏ.
“Giờ bác sĩ Chu đang ở đâu?”
“Không biết nữa.”
Tô Tây lắc đầu.
“Từ sau khi chị tôi mất, anh ta chuyển đi nơi khác rồi.”
Tôi chụp lại bức ảnh.
“Còn manh mối nào khác không?”
Tô Tây ngập ngừng:
“Trong di vật của chị tôi… có một chiếc USB, mật khẩu là ngày sinh của Tử Hiên.”
“USB đâu?”
“Bị Lam Thế Kiệt lấy đi rồi.”
Cô cười chua chát.
“Anh ta nói là ảnh lưu lại quá trình trưởng thành của Tử Hiên…”
Rời khỏi trường mẫu giáo, tôi lập tức nhờ lão Trần truy tìm tung tích bác sĩ Chu.
Sau đó tôi tới phòng nhân sự của bệnh viện thành phố.
“Bác sĩ Chu Duy An?”
Trưởng phòng nhân sự tra hồ sơ.
“Anh ta đã nghỉ việc từ ba năm trước, chuyển vào Thâm Quyến rồi.”
“Có cách liên lạc không?”
“Xin lỗi, chúng tôi không thể tiết lộ.”
Tôi đưa ra thẻ hành nghề luật sư: