Vì quan hệ quen biết giữa hai nhà, nên Hứa Dã đi đâu cũng bị ép phải mang tôi theo.
Nghe nói trong giới này, anh ta nổi tiếng là chơi rất “hoang”, quan hệ thì rộng.
Mọi người xem kịch vui, cá cược với nhau xem Hứa Dã sẽ mất kiên nhẫn với tôi trong bao lâu.
Nhưng khi nhận ra tôi đang né tránh, đôi mắt đen của Hứa Dã khẽ nheo lại, bàn tay đặt trên eo tôi chậm rãi vuốt xuống.
“Đã sợ tôi như vậy, sao còn cứ bám theo tôi?”
1
Trong căn biệt thự Kim Vực ở Tỉnh Thành, nhạc vang ầm ầm, gần như toàn bộ đám con nhà giàu có tiếng đều tụ tập ở đây.
Hứa Dã lười biếng tựa vào sofa chơi game, thần sắc nhạt nhẽo.
Mấy cô gái mới tới buổi tiệc cứ thỉnh thoảng liếc nhìn anh ta, nhưng không ai dám chủ động bắt chuyện.
Hứa Dã rất đẹp trai, dáng người chuẩn vai rộng eo thon.
Bất kể gia thế hay ngoại hình, anh ta đều thuộc hàng cực phẩm.
Nhưng không ai dám dễ dàng chọc cho vị thiếu gia này không vui, bởi Hứa Dã trong giới vốn nổi tiếng là vừa điên vừa hoang dã.
Không sợ chuyện, nhưng lại cảm thấy chuyện gì cũng phiền.
Thêm vào đó là địa vị nhà họ Hứa ở Tỉnh Thành, đến cả mấy tên ăn chơi trác táng nhất ở đây cũng đều nghe lời anh ta.
2
Tôi cúi đầu, ngoan ngoãn ngồi trên sofa bên cạnh Hứa Dã.
Tôi cố gắng giảm sự tồn tại của mình xuống mức thấp nhất, muốn phớt lờ những ánh mắt đang đổ dồn về phía tôi.
“Cô gái ngồi cạnh Hứa Dã là ai thế? Trước giờ chưa thấy bao giờ.”
“Hình như là em gái gì đó của anh Dã. Chị Linh mới về nên chưa biết, giờ anh Dã đi đâu cũng dẫn cô ta theo!”
Hạ Linh nhàn nhạt liếc tôi một cái:
“Em gái? Hừ, có khả năng sao? Hứa Dã có em gái nào mà tôi không biết à?”
Hạ Linh là thiên kim độc nhất của nhà họ Hạ, nổi tiếng xinh đẹp.
Bên cạnh lập tức có một nam sinh nịnh nọt lên tiếng:
“Chị Linh muốn biết về em gái Tống Đường sao? Nhà họ mới chuyển về Tỉnh Thành thôi.”
Tiểu tay chân của Hạ Linh đầy khinh thường:
“Nhà họ Tống? Nghe còn chưa nghe qua, làm ăn gì thế? Không phải là nhà nhỏ nào đó nên mới vội vàng bám lấy anh Dã chứ?”
Nam sinh lắc đầu:
“Nhà Tống Đường không kinh doanh, nghe nói cả nhà đều làm trong chính giới. Bố tôi còn dặn tôi mấy lần phải giữ quan hệ tốt với Tống Đường, chắc địa vị nhà cô ấy cũng không thấp.”
“Cậu sao cũng gọi là Tống Đường là em gái thế?”
Nam sinh gãi đầu, cẩn thận nói:
“Vì anh Mục bọn họ đều gọi như vậy.”
“Ghê thật đấy, không chỉ bám được anh Dã, mà cả đám người bên cạnh anh ấy cũng bám hết rồi à? Ngoài việc… trông ngoan ngoãn một chút, cô ta có điểm nào sánh được với chị Linh của chúng ta?”
Hạ Linh dùng ngón tay vuốt nhẹ thành ly rượu, không nói gì.
Tiểu tay chân tiến lại gần, tiếp tục:
“Chị Linh, trước đây trong đám này cũng chỉ có chị là chơi thân được với anh Dã. Giờ chị không ở, lại xuất hiện Tống Đường này, có phải cô ta muốn cướp vị trí của chị không?”
Nghe vậy, ánh mắt Hạ Linh rơi vào người tôi.
Như có cảm giác gì đó, tôi ngẩng đầu lên, vô tình chạm phải ánh mắt cô ta.
Lạnh lẽo, kiêu ngạo, từ trên cao nhìn xuống, đánh giá tôi qua đám đông.
Cơ thể tôi khựng lại.
Có lẽ nhận ra sự không thoải mái của tôi, Hứa Dã đặt điện thoại xuống, đột ngột vươn tay kéo tôi lại gần vài phần.
Anh ta không nhìn tôi, với tay lấy một ly nước trái cây:
“Khó chịu thì nói với tôi.”
Tôi ngơ ngác nhận lấy:
“C… cảm ơn.”
Hạ Linh nheo mắt nhìn tôi, bỗng bật cười, đứng dậy.
“Em gái à? Hứa Dã chưa bao giờ coi cô ta là em gái.”
3
Hạ Linh trực tiếp ngồi xuống đối diện tôi.
Cô ta mặc váy dài trắng, áo vest khoác hờ trên vai, tóc hơi uốn.
Ý nghĩ đầu tiên trong đầu tôi là: đẹp thật.
Hứa Dã thấy cô ta ngồi xuống, thần sắc không mặn không nhạt chào hỏi:
“Về nước khi nào vậy?”
Hạ Linh cong môi cười:
“Mới hôm qua.”
Nói rồi chống cằm, ánh mắt nhìn sang tôi:
“Chào cô, tôi là Hạ Linh.”
Tôi nhỏ giọng:
“Xin chào, tôi là Tống Đường.”
Đúng lúc này, Trần Mục và mấy người đang nướng BBQ bên ngoài bước vào.
Không khí nhanh chóng náo nhiệt hẳn lên.
Hạ Linh ngồi ở vị trí trung tâm, tổ chức cho mọi người chơi xúc xắc.
Trần Mục bị phạt uống hết lượt này đến lượt khác.
“Đệt, Hạ Linh, cô khắc tôi à? Toàn mở tôi!”
Trần Mục tu một ly rượu xong, mặt mếu máo quay sang Hứa Dã than thở:
“Anh Dã, anh mau giúp tôi báo thù đi, tôi sắp uống chếc rồi!”
Hứa Dã chơi game, đầu cũng không ngẩng lên, giọng nhàn nhạt:
“Chán, không muốn chơi.”
Trần Mục lại chuyển mục tiêu sang tôi:
“Vậy em gái Tống Đường lên đi! Em giúp anh được không?”