6
Lần đầu gặp Hứa Dã, thật ra tôi rất sợ anh ấy.
Mẹ Hứa Dã và mẹ tôi là chỗ quen biết cũ, ngày trước còn là bạn thân.
Dù sống ở hai thành phố khác nhau, họ vẫn thường xuyên gọi video với nhau. Hồi bé, tôi hay được nhìn thấy dì Hứa qua màn hình.
Giờ nhà tôi chuyển về Tỉnh Thành để tiện cho việc học đại học, người vui mừng nhất chính là dì ấy.
Căn nhà chúng tôi đang ở hiện tại cũng là do dì Hứa sắp xếp.
Biệt thự liền biệt thự, ngay cạnh nhà họ Hứa.
“Trời ơi, đây là Đường Đường của dì à? Cưng xỉu mất thôi! Tuyệt quá, con đậu đại học Tỉnh Thành rồi, sau này nhớ qua nhà dì chơi nhiều nhé!”
Người phụ nữ trang điểm kỹ, tóc uốn xoăn bồng bềnh, nâng mặt tôi lên ngắm tới ngắm lui.
Ánh mắt dì ấy như có sao, tràn đầy yêu thích.
Có lẽ là biết ít nhiều về hoàn cảnh của tôi, ánh mắt dì nhìn tôi còn có cả xót xa – thứ thiện ý tôi rất hiếm khi nhận được.
Tôi ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ.”
Một giọng nam uể oải vang lên: “Có khách à?”
Tôi quay đầu theo phản xạ, thiếu niên đứng tựa ở cửa, tay đút túi, nở nụ cười nửa miệng nhìn tôi.
Cảm giác đầu tiên của tôi — trông dữ quá.
________________________________________
7
Tôi biết anh ấy, dì Hứa có một người con trai lớn hơn tôi một tuổi, cũng học Đại học Tỉnh Thành.
Học trên tôi một khóa, nghe nói là chuyên ngành Tâm lý học Y khoa. Theo lý, tôi nên gọi anh ấy là tiền bối.
Tóc Hứa Dã cắt ngắn gọn gàng, ngũ quan mang nét lười nhác bất kham, nhìn qua là biết không dễ đối phó.
Nhưng một người trông dữ thế mà lại học… Tâm lý học Y khoa?
Anh ấy cao lắm, vài bước lững thững đã đứng ngay trước mặt tôi, đôi mắt đen thẳm nhìn chằm chằm khiến tôi suýt lùi lại theo phản xạ.
Cứu với! Áp lực quá!
Tôi do dự một lúc, ngẩng đầu lên, hơi căng thẳng nhìn anh: “Chào… chào anh Hứa Dã, em là Tống Đường.”
Hứa Dã khựng lại, hơi cúi người xuống ngang tầm mắt tôi.
Thấy vành tai tôi đỏ ửng, khóe môi anh khẽ cong lên, cười nhẹ: “Lâu rồi không gặp, Tống Đường.”
Lâu rồi không gặp? Rõ ràng là lần đầu mới đúng mà.
________________________________________
8
Để tôi nhanh chóng hòa nhập với bạn bè đồng trang lứa, dì Hứa giao tôi cho Hứa Dã.
Thế là đi đâu Hứa Dã cũng bị bắt phải dắt tôi theo.
Ban đầu tôi rất sợ anh ấy, đến nói chuyện cũng không dám.
Ai cũng bảo anh ấy dữ lắm, lời đồn về Hứa Dã thì đầy rẫy khắp nơi, đến cả diễn đàn trường Đại học Tỉnh Thành cũng đầy ảnh anh ấy.
Nhưng dần dần tôi phát hiện, anh ấy đối với tôi lại… rất kiên nhẫn.
Khi tôi ăn phải món không thích, anh – người đang chơi game bên cạnh – thản nhiên chìa tay: “Không thích thì nhả ra.”
Tôi nhìn bàn tay với các đốt rõ ràng của anh, sao cũng không dám nhả.
Hứa Dã tức đến bật cười: “Sao? Tôi còn chẳng chê cô, cô lại chê tôi? Nhả ra mau.”
Rồi lại quay đầu, lặng lẽ rót cho tôi một cốc nước đặt bên cạnh.
Anh ấy chiều tôi lắm, thậm chí còn biết rõ cả thói quen của tôi.
Khi xung quanh đông người, Hứa Dã sẽ vô thức hỏi trước: “Em có sợ không?” rồi mới dẫn tôi đi.
Lâu dần, tôi cũng dạn dĩ hơn trước mặt anh ấy.
Như giờ đấy, tôi đã dám gan lì nói "không" trước mặt anh rồi.
Hứa Dã nheo mắt: “Tôi không biết em và Trần Mục đã thân đến thế rồi đấy?”
Tôi nhỏ giọng giải thích: “Trò chơi hôm nay là do em không biết nên mới thấy khó xử. Nhưng nếu là việc khác em làm được, mà anh Mục cần em giúp thì em cũng phải từ chối sao?”
Ánh mắt Hứa Dã dán chặt lên người tôi: “Tất nhiên phải từ chối. Nó nghĩ gì tôi chẳng hiểu chắc?”
“Sao lại phải từ chối anh Mục? Anh ấy không phải bạn anh sao?”
Ánh mắt Hứa Dã chợt tối đi: “Bạn bè cái gì, có một số chuyện… tôi với nó không làm bạn được.”
Nhưng mà… Trần Mục rất tốt với tôi.
Anh ấy bảo tôi, chỉ cần còn ở Tỉnh Thành, nếu bị bắt nạt thì cứ tìm anh ấy, anh ấy sẽ lo cho tôi.
Có lẽ vì là người Hứa Dã giới thiệu nên từ ngày đầu tiên gặp mặt, Trần Mục đã rất quan tâm đến tôi.
Trước mặt tôi, anh ấy còn chẳng dám nói to.
Im lặng một lúc, tôi bĩu môi, vừa xuống xe vừa nói lại với Hứa Dã: “Không đâu, đồ thần kinh, tôi mới không nghe lời anh.”
Hứa Dã ngẩn người một chút, rồi bật cười tức tối.
Nhưng thấy tôi bước xuống xe quá nhanh, anh vô thức đưa tay đỡ lấy tay tôi.
“Chậm thôi, đồ vô tâm.”