Còn một tháng nữa là đến sinh nhật tuổi 35 của tôi, thì tôi nhận được giấy báo thừa kế di sản 5 triệu tệ từ bố mẹ.
Tôi phấn khởi quay người lại, định chia sẻ tin vui với chồng.
Đúng lúc ấy, anh ta đang mở hộp cơm thì đột nhiên lên tiếng.
“Thật ra, em khiến anh cảm thấy mất mặt lắm.”
Nụ cười trên môi tôi còn chưa kịp thu lại.
Sự nghi hoặc dần dần trào lên trong lòng.
Anh ta đặt hộp cơm xuống, bình tĩnh nhìn tôi.
“Em nấu ăn đúng là không tệ, nhưng mà so với chị dâu thì kém xa.”
“Em giống y như một bà nội trợ phiền phức.”
Những lời nói nhẹ nhàng ấy, lại như mũi dao đâm thẳng vào tim tôi.
Thế nhưng anh vẫn tiếp tục độc thoại.
“Về sinh hoạt thì đúng là em chăm sóc anh với con rất tốt, nhưng về giáo dục thì em kém chị dâu nhiều lắm. Con tuy học hành không giỏi, nhưng em cũng không nên quá hà khắc.”
Lúc này tôi mới hiểu ra.
Thì ra anh ta vẫn còn để bụng chuyện tôi tức giận vì chị dâu mang theo di vật của mẹ tôi đi họp phụ huynh thay tôi.
Vài câu nói đơn giản lại hút cạn mọi sức lực của tôi.
Khiến tôi cảm thấy chẳng còn chút hứng thú nào.
1
Tôi xoay người, định lấy túi rồi rời đi.
Chồng cau mày, nắm chặt tay tôi.
“Chỉ vài câu nói thật mà em cũng đòi làm ầm lên à?”
“Phải.”
Rõ ràng mẹ chồng nghe thấy động tĩnh bên này, nhưng chỉ liếc mắt nhàn nhạt, tiếp tục lướt điện thoại.
Bố chồng thì ngồi bên kia nghịch cái đài radio của ông, chẳng thèm ngẩng đầu.
Chồng tôi tỏ ra vô cùng không hiểu nổi hành động của tôi.
“Em còn muốn ầm ĩ cái gì nữa? Chẳng lẽ anh nói không đúng à? Chị dâu vì thương em nên mới chịu khó đi họp phụ huynh thay, kể cả có mang theo sợi dây chuyền của mẹ em thì đã sao? Em không thể nghĩ cho người ta một chút à?”
Sắc mặt anh ta đầy nghiêm túc, như thể đang buộc tội tôi tội lỗi tày trời.
Con gái học hành không tốt, người lớn trong nhà thì cứ mù quáng nuông chiều, chẳng ai thực sự nghĩ cho tương lai của con.
Mỗi lần tôi làm vai người xấu, chị dâu lại lấy cái lý thuyết “giáo dục hạnh phúc” của cô ấy ra dạy đời.
Thậm chí chồng tôi còn chủ động để chị dâu mang theo di vật mẹ tôi để đi họp phụ huynh thay tôi.
Tôi chỉ lỡ lời phàn nàn vài câu, vậy mà anh ta vẫn canh cánh trong lòng tới giờ.
“Ăn cơm thôi nào, Chi Chi với Tiểu An đói sắp xỉu rồi.”
Chị dâu dắt hai đứa trẻ trở về nhà.
Rồi sững người khi thấy bầu không khí căng thẳng trong phòng.
Bố chồng đặt đài radio xuống, bước tới xoa đầu Tiểu An.
“Tiểu An về rồi à, mau kể cho ông nội nghe con chơi ở đâu nào?”
Ông nhẹ nhàng dắt Tiểu An đi về phía xa, còn Chi Chi nhìn chúng tôi một cái rồi cũng ngoan ngoãn đi theo sau.