“Giang Hạo, anh còn nhớ ba năm trước, lúc tôi đưa chiếc thẻ phụ đó cho mẹ anh, anh đã hứa với tôi những gì không?”
Anh ta đứng đơ ra.
Tôi thay anh ta nhớ lại.
“Anh nói, thẻ này chỉ để tiện cho mẹ anh đi chợ, hoặc khi có chuyện khẩn cấp đau đầu sốt ruột thì không phải đợi hai vợ chồng xoay tiền. Anh thề sống thề chết rằng sẽ tuyệt đối không tiêu xài lớn, tuyệt đối không lạm dụng.”
Giọng tôi vẫn bình thản, nhưng từng chữ rơi ra như búa nhỏ gõ từng nhát vào tim anh ta.
“Nhưng sau đó thì sao?”
“Bà ấy dùng chiếc thẻ đó để mua cho cô em họ vừa đậu đại học của anh một cái túi giá năm nghìn tệ. Tôi phát hiện ra, hỏi anh. Anh đã nói gì?”
Môi Giang Hạo bắt đầu run rẩy, ánh mắt đảo quanh, không dám nhìn thẳng vào tôi.
“Anh nói: ‘Chỉ là một cái túi thôi mà. Con nít mới lớn thích thể hiện, mẹ anh cũng thương nó thôi, thôi bỏ đi, bỏ đi…’”
“Anh nói nhẹ như không, rồi sau lưng tôi, dùng khoản tiền tiết kiệm chung của hai đứa, bù lại số tiền mẹ anh đã quẹt.”
“Giang Hạo.”
“Kể từ lần đầu tiên anh chọn bao che, chọn dùng tiền của chúng ta để lấp cho ham muốn riêng của bà ấy…”
“Là lúc anh đã không còn đủ tư cách để nói hai chữ ‘tin tưởng’ với tôi nữa rồi.”
Tôi xé toạc cái vỏ bọc "gia đình êm ấm, hòa thuận là trên hết" mà anh ta bấy lâu nay vẫn cố níu giữ.
Vỏ bọc đó vỡ tan, để lộ bên trong là một người đàn ông yếu đuối, mù quáng vì hiếu thảo, và không có lấy một nguyên tắc tối thiểu.
Anh ta nhìn tôi, như thể lần đầu thấy rõ con người thật của tôi.
Anh ta vẫn tưởng tôi không biết gì. Tưởng sự nhẫn nhịn của tôi là vô đáy.
Anh ta đã sai.
Tôi biết hết. Chỉ là tôi chờ.
Chờ một khoảnh khắc đủ để mình chết hẳn cái hy vọng cuối cùng.
Và bây giờ… khoảnh khắc đó đã đến rồi.
3.
Hôm sau là cuối tuần.
Nắng sớm vừa lách qua khe rèm, rải ánh sáng dịu nhẹ lên đầu giường, thì chuông cửa chợt réo inh ỏi, rung trời chuyển đất.
Tiếng chuông chẳng khác nào ai đang đập cửa.
Giữa âm thanh chói tai ấy còn xen lẫn tiếng gào thét đặc trưng của mẹ chồng tôi – Lưu Quế Phân, giọng lanh lảnh như còi cứu hỏa:
“Mở cửa ra! Thiên lý ở đâu rồi hả trời ơi! Con dâu muốn ép chết mẹ chồng rồi đây này!”
“Đồ sao chổi khốn kiếp! Nhà họ Giang chúng tôi kiếp trước tạo nghiệt gì mà rước phải thứ ôn thần như mày vào cửa hả?!”
Tôi bị tiếng la hét đánh thức, chậm rãi mở mắt.
Bên cạnh tôi là Giang Hạo, vẫn ngủ say như chết sau cơn say tối qua.
Anh ta cũng nghe thấy tiếng ồn, chỉ bực bội trở mình, kéo chăn trùm đầu lại, lèm bèm trong miệng:
“Cho bà ấy la đi… đừng dây vào…”
Tôi cười khẩy.
Không dây vào? Để bà ta thoải mái diễn tuồng giữa hành lang, trút hết nước bẩn lên đầu tôi cho cả khu thấy à?
Tôi hất chăn xuống, bước xuống giường, hoàn toàn phớt lờ con người đang giả vờ ngủ bên cạnh.
Tôi đi tới cửa, nhìn qua mắt mèo.
Chỉ thấy Lưu Quế Phân ngồi bệt luôn xuống thảm trước cửa nhà tôi, vừa vỗ đùi đen đét vừa khóc lóc, rống lên từng hồi như đám ma.
Tóc tai bà ta rối bù, lớp trang điểm từ hôm qua còn chưa tẩy hết, trôi lem nhem đầy mặt — trông vừa thảm hại vừa buồn cười.
Bên cạnh bà ta là “cậu em chồng vàng mười” – Giang Lỗi.
Hai tay khoanh trước ngực, mặt đầy bực bội và khinh khỉnh. Nhưng ánh mắt thì cứ lia sang trái rồi nhìn sang phải, ngó ngó mấy cánh cửa hàng xóm đang dần mở hé.
Hắn đâu có đến để can ngăn.
Hắn đến để xem trò vui, hoặc đúng hơn, để tạo áp lực tâm lý lên tôi.
Những nhà xung quanh tầng này vốn thân thiện, nay cũng tò mò ló đầu ra xem, đứng ở hành lang chỉ trỏ:
“Nhà này hình như là nhà Lâm Nhiên phải không?”
“Nghe giọng chắc mẹ chồng cô ấy… Làm ầm cái gì thế nhỉ?”