9
Kể từ sau sinh thần.
Ngày nào ta cũng chăm chỉ cần cù cõng cái túi nhỏ đến điện Tử Thần học tập.
Chưa từng lười biếng một ngày nào.
Bởi vì như vậy ngày nào ta cũng có thể gặp được ông ngoại.
Lý Yến Hòa khen ta là hoàng hậu chăm chỉ nhất.
Ông ngoại nghe xong rất đắc ý.
Cũng hùa theo Lý Yến Hòa khen: “Mãn Nô Nhi là giỏi nhất.”
Ta biết thế nào là có qua có lại.
Cho nên ta lại khen Lý Yến Hòa là hoàng đế tốt nhất thế gian.
Hắn bị ta khen đến mức ngượng ngùng, luôn đỏ tai quay mặt đi chỗ khác.
Haizz, đúng là một đứa trẻ hay thẹn thùng mà.
Tuy bây giờ hắn đã cao hơn ta rất nhiều rất nhiều rồi.
Nhưng ta vẫn cảm thấy hắn là một đứa trẻ.
Bởi vì hắn dù sao cũng là người ta nhìn lớn lên mà.
Ông ngoại nghe xong, có chút không nhịn được cười.
“Được rồi, đừng có mồm mép tép nhảy nữa, đọc sách của con đi.”
Ta hừ một tiếng, lại cầm sách lên.
Học theo dáng vẻ của ông ngoại lắc đầu tít mù đọc lên.
Cứ thế đọc mãi đọc mãi, từ lúc bắt đầu là:
“Nhân chi sơ, tính bản thiện, tính tương cận, tập tương viễn……”
Đọc đến:
“Quân tử lập thiên hạ chi chính vị, hành thiên hạ chi chính đạo, đắc chí tắc dữ dân do chi……”
Năm tháng thoi đưa chưa từng ngừng nghỉ……
Ta nhớ không rõ hoa ngọc lan ngoài cửa đã nở mấy lần rồi.
Dù sao thì ta cũng đã lớn thành một đại cô nương.
Ông ngoại trở nên già hơn rồi.
Mấy năm trước người còn đi lại như bay.
Giờ đây lúc nào cũng chống gậy còng lưng chậm rì rì.
Ta cao lên rồi, người lại thấp đi.
Điều duy nhất không thay đổi là.
Tất cả mọi người đều vẫn khỏe mạnh.
Ca ca đi biên quan xông pha mấy năm, không bị thiếu tay cụt chân.
Lúc trở về đen nhẻm như cục than.
Có điều thân thể cường tráng hơn không ít.
Chớp mắt một cái, liền đến tuổi lấy tẩu tẩu.
Ông ngoại vì chuyện này mà sầu đến mức cơm cũng ăn không vô, ngủ cũng không yên.
Rảnh rỗi là lại lầm bầm trước mặt ta.
“Nó còn chê người ta, người ta không chê nó là may rồi.”
“Kén cá chọn canh, cuối cùng ế vợ là vừa.”
“Ta từng này tuổi rồi, nuôi lớn hai đứa bay đến chừng này, dễ dàng lắm sao.”
“Cái tên cha của con ấy, phủi tay cái bộp, chẳng lo việc gì sất.”
“Suốt ngày chỉ biết đánh trận luyện binh.”
“Cổ nhân nói hay lắm, con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, con nhà tông không giống lông cũng giống cánh……”
Ta phì cười, nghĩ mãi không ra.
Câu con nhà tông không giống lông cũng giống cánh này có ý gì.
Ta nghe ông lải nhải, luôn cảm thấy vô cùng thú vị.
Nói mãi nói mãi, ông lại ngồi trước bàn án ngủ gật.
Cũng không biết bắt đầu từ lúc nào.
Ông ngoại nói chuyện cứ hay mơ hồ, người cũng trở nên mơ hồ.
Có lúc đang giảng bài, tự mình lại ngủ gật mất.
Đây này, hai tay đút vào tay áo, cứ thế ngồi mà ngủ thiếp đi.
Ông ngoại thích để râu thật dài.
Thấy ông ngủ say, ta bèn nảy sinh ý xấu.
Giống như hồi bé, tết tóc đuôi sam cho bộ râu dài của ông.
Cảm thấy chưa đủ đẹp, lại tháo dây buộc tóc màu hồng trên đầu xuống.
Thắt một cái nơ bướm cho ông ngoại.
Hài lòng không chịu được, chọt chọt Lý Yến Hòa đang phê tấu chương.
“Đẹp không?”
Lý Yến Hòa nhìn thấy, bất lực cười cười, đuôi lông mày khẽ nhướn lên.
“Ừm…… cũng không tệ.”
Lời này vừa dứt, ông ngoại liền gật mạnh đầu một cái.
Rồi từ từ mở mắt, chép miệng hai cái.
Thấy ta cười híp mắt ngồi trước mặt ông.
Trừng mắt nhìn ta: “Sách luận viết xong chưa?”
Ta vội vàng đưa cho ông, ông liền chăm chú đọc.
Ta len lén quay người nhìn Lý Yến Hòa.
Trong lòng thầm vui vẻ, ông ngoại không nhìn thấy bím tóc nhỏ ta thắt cho ông.
Vừa quay đầu lại, lại thấy ông ngoại đang cầm bài sách luận ta viết, nhắm mắt lại.
Ta thở dài, trong miệng lầm bầm:
“Sao lại ngủ nữa rồi……”
Ta còn đang đợi ông xem xong khen ta mà.
Giấc ngủ này của ông ngoại kéo dài rất lâu.
Mãi đến tận chạng vạng tối mới miễn cưỡng tỉnh lại.
Vừa tỉnh dậy nhìn ra cửa, trên mặt trở nên có chút lo lắng.
“Trời tối rồi, ta đã hứa với Mãn Nô Nhi sẽ làm diều cho con bé.”
“Mau về nhà, mau về nhà, về muộn, con bé sẽ khóc mất.”
Nói xong, liền vội vội vàng vàng đứng dậy, đi ra phía cửa.
Miệng lầm bầm: “Mau về nhà, mau về nhà.”
Thấy ông đi vội, ta sợ ông ngã, vội vàng đứng dậy đỡ ông.
Ông nhìn ta ngẩn người.
Lại cười cười:
“Cô nương, cô trông giống Mãn Nô Nhi nhà ta thật đấy.”
Tay ta trong nháy mắt cứng đờ tại chỗ.
Run giọng nói:
“Ông ngoại, con chính là Mãn Nô Nhi đây mà.”
Ông ngoại lại lắc đầu:
“Không phải, cô không phải Mãn Nô Nhi, Mãn Nô Nhi là cháu gái ngoại của ta.”
Ông ngoại nhớ phải về nhà làm diều cho Mãn Nô Nhi.
Nhưng tại sao lại cứ không nhớ được ta chính là Mãn Nô Nhi chứ?
Ngự y nói ông ngoại đây là tuổi đã cao, mắc bệnh lẫn.
Dần dần, thời gian ông ngoại tỉnh táo sẽ ngày càng ít đi.
Ta rất sợ rất sợ, sau này ông sẽ không còn nhớ ta nữa.
Ta cũng sợ, sau này ông sẽ rời xa ta.
10
Sau khi bệnh tình của ông ngoại trở nặng.
Ông không thường xuyên đến điện Tử Thần nữa.
Lý Yến Hòa là người tính tình trầm mặc ít nói.
Hôm nay lại đột nhiên nói với ta:
“Trên triều có đại thần giục ta nạp phi rồi.”