11
Vào mùa đông, nương nương mắc một trận bệnh rất nặng.
Sợ lây bệnh cho ta, bà thế nào cũng không cho ta đến thăm.
Vì chuyện này mà ta giận dỗi rất lâu —— ta khỏe mạnh lắm, sao mà lây bệnh được chứ!
Ta xưa nay vốn chẳng mấy khi giữ quy củ.
Sao có thể bà không cho ta đi gặp, thì ta không đi chứ.
Nhưng khi ta nhìn thấy nương nương nằm trên giường, đôi mắt vô thần.
Ta hoàn toàn hoảng loạn.
Nghe thấy tiếng bước chân ta đi vào.
Nương nương khẽ gọi: “Là Vân Thuần sao?”
Ta chậm rãi đến gần bà, không trả lời bà.
Ngồi xuống trước giường bà.
Run rẩy đưa tay ra, khua khua trước mắt bà.
Không có phản ứng.
Khoảnh khắc này, ta cuối cùng không nhịn được mà bật khóc.
Nghe thấy tiếng ta khóc.
Nương nương lập tức hiểu ra người trước mặt là ai.
Vươn ngón tay lần mò trên mặt ta.
“Mãn Nô Nhi, sao lại khóc nữa rồi?”
Ta khóc nấc lên từng hồi:
“Mẫu hậu, người không phải bảo chỉ là phong hàn bình thường thôi sao?”
“Nhưng mắt tại sao…… tại sao lại không nhìn thấy nữa.”
Nương nương sờ mặt ta nhẹ nhàng dỗ dành.
“Không sao đâu, mẫu hậu có lẽ…… có lẽ sẽ khỏi thôi.”
Thật ra, từ rất lâu rất lâu về trước, mắt của nương nương đã không được tốt rồi.
Lúc đó bà dỗ ta nói, người lớn tuổi rồi đều như vậy, rất bình thường.
Nhưng bà lại không nói với ta, sẽ có ngày hoàn toàn không nhìn thấy gì nữa.
Khi tiên đế mất, Lý Yến Hòa mới mười tuổi.
Phần lớn thời gian đều là nương nương mỗi đêm chong đèn phê tấu chương.
Ta nghĩ mắt chính là bắt đầu hỏng từ lúc đó.
Cộng thêm nương nương hồi trẻ sinh nở, bị tổn thương thân thể.
Những năm nay, luôn đau ốm lớn nhỏ không dứt.
Ngày xuân gió lớn, sẽ hay đau đầu.
Ngày đông giá rét, hai đầu gối thi thoảng tê dại, thi thoảng đau nhức.
Nhưng mỗi lần như vậy, nương nương đều chỉ cười cười.
Dỗ dành ta nói, không sao đâu.
Giờ đây lại như vậy, không sao đâu không sao đâu.
Nhưng không sao thì mắt sao lại không nhìn thấy nữa.
Người lại sao có thể gầy thành như thế này.
Nhìn những vết chân chim trên mặt nương nương.
Và những sợi tóc bạc lẫn trong mái tóc nơi thái dương.
Ta lúc này mới hoảng hốt nhận ra.
Năm tháng luôn lặng lẽ như vậy, nhưng lại ập đến thật hung hãn.
……
Sau ngày xuân, ngoài cung truyền đến một tin dữ.
Ông ngoại ta đi rồi.
Là hỉ tang, nhưng ta không thể gặp được mặt ông lần cuối.
Dù thế nào đây cũng là nỗi tiếc nuối cả đời này của ta.
Ngày đưa tang ông, là lần đầu tiên ta xuất cung trong suốt những năm qua.
Dọc đường có rất nhiều rất nhiều người.
Có những đứa trẻ nhà nghèo năm xưa không có tiền đi học.
Những thư sinh được ông ngoại dạy dỗ và giúp đỡ.
Có những quan viên từng ở dưới đáy vực, được ông ngoại đề bạt giúp đỡ.
Cũng có những kẻ ăn mày lưu lạc đầu đường xó chợ hay đến trước cửa Lương phủ xin ăn.
Có những nông phụ mặc áo vá, dắt theo con nhỏ.
Họ đều thật lòng đến tiễn đưa vị lão tiên sinh này đoạn đường cuối cùng.
Ông ngoại làm quan hơn bốn mươi năm.
Dạy dỗ hai đời đế vương, phò tá ấu đế.
Cải cách biến pháp, sửa đổi luật pháp.
Thực sự làm được câu vì trời đất lập tâm, vì dân sinh lập mệnh.
Vì thánh nhân kế tuyệt học, vì vạn thế khai thái bình!
Cuộc đời đậm nét son sắt của ông ngoại, từ đây đặt dấu chấm hết.
Lúc này nhìn con đường dài mười dặm thuộc về ông, vạn dân rơi lệ.
Trong lòng ta luôn vô cùng tự hào.
Tự hào vì ta có một người ông ngoại tốt như vậy.
Ta là một cô nương tham lam.
Nếu con người đều có kiếp sau, ta vẫn muốn được lớn lên dưới gối ông.
12
Mùa thu năm Long Trinh thứ mười hai, ta hạ sinh một bé trai.
Lý Yến Hòa đặt tên cho con là Hoài Triệt.
Cũng chính vào năm ấy.
Sức khỏe của nương nương ngày một kém đi.
Nương nương rất thích đứa trẻ này.
Ta cũng cảm thấy thật may mắn vì con đến thật đúng lúc.
Để nương nương có thể tận hưởng niềm vui con cháu quây quần bên gối.
Hoài Triệt là một đứa trẻ thông minh.
Mới một tuổi đã biết gọi rành rọt tiếng “Hoàng tổ mẫu”.
Nương nương tuy không nhìn thấy nữa.
Nhưng nghe tiếng gọi “Hoàng tổ mẫu” này.
Luôn cười vô cùng vui vẻ.
Bà thích ôm Hoài Triệt ra cung Trường Ninh phơi nắng.
Những đứa trẻ thông minh thường rất nghịch ngợm.
Nhưng Hoài Triệt khi nằm trong lòng hoàng tổ mẫu lại luôn rất ngoan ngoãn.
Hoàng tổ mẫu ngủ, con cũng ngủ.
Hoàng tổ mẫu cười, con cũng cười theo.
Ánh nắng ngày xuân chiếu rọi khiến người ta cảm thấy ấm áp dễ chịu.
Ta bế Hoài Triệt ngồi ở cung Trường Ninh cùng nương nương phơi nắng một lát.
Nương nương nằm trên chiếc ghế dài bên cạnh ta.
Giọng điệu nhẹ nhàng bâng quơ hỏi:
“Năm nay hoa ngọc lan trong cung đã nở chưa?”
Ta lắc đầu:
“Vẫn chưa đâu ạ, nhưng con thấy đang bắt đầu nhú nụ rồi.”
Bà lại cười nói:
“Năm nay e là ta không đợi được hoa ngọc lan nở nữa rồi.”
Ta im lặng hồi lâu.
Nước mắt trong hốc mắt không tự chủ được mà dâng đầy.
Nghẹn ngào nói:
“Ai nói thế ạ, người không chỉ đợi được năm nay.”
“Mà năm sau, năm sau nữa, năm sau nữa nữa cũng đều được.”
“Hoài Triệt còn chưa lớn mà, người không được nghĩ như vậy.”
Nương nương hừ một tiếng:
“Đúng là con bé ngang ngược.”
“Con cứ ngang ngược đấy.”
“Sau này người không được nói những lời xui xẻo như thế nữa.”
“Nếu không con sẽ giận đấy.”
Nương nương cười cười, tự mình nói tiếp.
“Ta sinh ra ở Giang Nam.”
“Hồi nhỏ nương ta thường hay làm bánh hoa hòe cho ta ăn vào ngày xuân.”
“Sau này nếu có thể.”
“Hãy trồng cho ta một cây hoa hòe ở bên tường cung hướng về phía Nam nhé.”
“Cây hoa hòe mọc cao, rễ nhiều.”
“Thân cây có thể cao hơn tường cung, rễ cây có thể vượt qua đất đai, vươn ra ngoài cung.”
“Ta có lẽ sẽ cảm nhận được lại sự phồn hoa bên ngoài tường cung.”
“Hoặc biết đâu trong khoảnh khắc nào đó lại nhìn thấy người mà ta muốn gặp.”
Ta ngồi một bên đã sớm khóc thành người lệ.
Nương nương lại cất tiếng hát bài đồng dao ru ta ngủ hồi bé.
“Trăng sáng tỏ, chiếu bốn phương, bốn phương rộng, chàng xa nhà, mong chàng về, mong chàng về……”
Dần dần, hơi thở của nương nương trở nên yếu ớt.
Ánh nắng dù có ấm áp đến đâu.
Dường như cũng không sưởi ấm được thân thể đang dần lạnh đi của bà nữa.
……
Hoa ngọc lan năm nay nở rộ rực rỡ khác thường.
Chỉ là chẳng còn ai chiên cánh hoa ngọc lan cho ta ăn nữa.
Người ta thường nói, sinh lão bệnh tử, là lẽ thường tình ở đời.
Nhưng khi những người thân yêu nhất lần lượt rời bỏ mình mà đi.
Lại làm sao cũng không thể nào nguôi ngoai được.
Rất nhiều năm sau, cây hoa hòe đã nở hoa.
Thân cây cũng đã vươn cao hơn tường cung.
Cũng không biết nương nương có nhìn thấy sự phồn hoa đã lâu không gặp bên ngoài cung hay không.
13
Những năm qua, Lý Yến Hòa chưa từng nạp thêm phi tần nào.
Vì chuyện này, các đại thần tiền triều đã làm phiền hắn đến mức sứt đầu mẻ trán.
Có điều mấy năm gần đây, đã đỡ hơn nhiều rồi.
Có lẽ là do mấy vị đại thần khuyên Lý Yến Hòa nạp phi đó.
Đều bị ca ca ta lén trùm bao tải đánh cho một trận tơi bời.
Sau này các quan viên trên triều đều biết.
Hoàng hậu có một vị huynh trưởng ngang ngược bá đạo.
Kẻ nào dám khuyên bệ hạ nạp phi.
Huynh trưởng của hoàng hậu chắc chắn sẽ lôi kẻ đó vào một góc xó xỉnh nào đó đánh cho một trận nhớ đời.