5
Trong căn phòng họp kín bưng, đầy áp lực của văn phòng luật sư, tôi bình thản ký tên mình lên bản thoả thuận ly hôn - thứ đã được chuẩn bị từ lâu, từng điều khoản rõ ràng, lạnh lùng như kim châm vào tim.
1 tỷ tiền mặt bồi thường, kèm 3 căn hộ cao cấp đã hoàn thiện, không dính nợ, tọa lạc tại khu đất vàng trung tâm thành phố - tất cả đều được ghi rõ là tài sản cá nhân thuộc về tôi – Dụ Thanh Ngôn.
Những thứ đó, trong mắt người ngoài là tài sản kếch xù, là chiến thắng ngoạn mục.
Còn với tôi, chẳng qua chỉ là phần thưởng xứng đáng cho 6 năm thanh xuân, nhẫn nhịn và toan tính, chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.
Đây vừa là khoản bồi thường nuôi con mà nhà họ Trần đưa ra khi từ bỏ quyền nuôi dưỡng, cũng là phí chia tay trong cuộc hôn nhân thương mại mà hai bên từng bắt tay vì lợi ích.
Bề ngoài, có vẻ như tôi toàn thắng, ngẩng cao đầu rời khỏi cuộc chơi, cầm về số tiền chia tay khiến ai nghe cũng phải sững sờ.
Nhưng chỉ có tôi hiểu rõ, những thứ tôi buông bỏ không chỉ có vậy.
Tôi từ bỏ một cuộc hôn nhân đã thối rữa, mục nát, đầy ghê tởm và giả dối.
Tôi từ bỏ trái tim mình, từng yêu thật, từng nhẫn nhịn, nhưng đã bị đâm nát từng mảnh.
Tôi cũng từ bỏ người con trai duy nhất của mình - Trần Mục Dương - đứa bé tôi từng coi là cả thế giới.
Nhưng tôi biết, tất cả những buông tay ấy… đều xứng đáng.
Để đổi lấy sự tự do tuyệt đối.
Để tôi có thể dốc hết sức vì sự nghiệp, vì cuộc đời riêng mình.
Để tôi có thể giành lại công bằng cho người mẹ bất hạnh - người đã vì yêu nhầm mà đánh mất tất cả.
Khi Trần Mục Dương giằng ra khỏi vòng tay người giúp việc, vừa khóc vừa chạy bổ về phía tôi, ôm chặt lấy chân tôi không buông, đôi mắt đỏ hoe chan chứa nước:
“Mẹ ơi! Mẹ không cần con nữa hả?
Con sẽ ngoan, ngoan lắm luôn!
Con không chọc mẹ giận nữa đâu!
Con cũng không cho cái cô xấu kia bế con nữa đâu…
Mẹ đừng đi mà… đừng bỏ con lại một mình… hu hu hu…”
Từng giọt nước mắt ấm nóng, mằn mặn ấy thấm qua lớp quần lụa mỏng, từng giọt rơi xuống da thịt tôi - như từng giọt dung nham nhỏ vào tim - bỏng rát, đau đến xé lòng.
Khoảnh khắc đó, tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, vò nát, xé toạc, đau đến mức gần như không thể thở nổi.
Dù gì… cũng là máu thịt mình rứt ruột sinh ra.
Dù gì… cũng là đứa con tôi đã mang nặng suốt mười tháng, sinh ra trong đau đớn và hy vọng.
Có người mẹ nào, thật sự đủ tàn nhẫn để bỏ rơi chính đứa con ruột của mình?
Nhưng tôi buộc phải tàn nhẫn!
Vì kế hoạch lâu dài cần được thực hiện suôn sẻ.
Vì tôi không thể để Trần Cảnh Xuyên và Mạnh Khê Dao tìm ra bất kỳ điểm yếu nào của tôi.
Vì tôi muốn lột xác, tái sinh, bước ra khỏi đống tro tàn, tôi phải trở nên lạnh lẽo hơn bất kỳ ai - ngay bây giờ.
Tôi cắn chặt răng, bắt mình thu lại từng mảnh vụn trái tim đã vỡ nát.
Rồi từng ngón, từng ngón một, tôi gỡ tay Mục Dương ra khỏi ống quần - những ngón tay bé xíu, gầy gò, níu tôi như cứu vớt cả thế giới.
“Mục Dương, buông ra.”
Giọng tôi trầm tĩnh đến mức ngay cả bản thân cũng thấy xa lạ, lạnh lùng đáng sợ.
“Từ hôm nay, hãy ngoan ngoãn ở bên ba con.
Nghe lời. Đừng làm loạn nữa.”
Và rồi, dưới ánh mắt đẫm lệ đỏ hoe, tuyệt vọng xen lẫn không thể tin nổi của con trai, tôi không quay đầu lại, để lại cho hai kẻ đứng phía sau - mỗi người mang một biểu cảm khác nhau - một câu cuối cùng, lạnh như băng:
“Trần Cảnh Xuyên, Mạnh Khê Dao…
Chúc hai người trăm năm hạnh phúc.
Tôi mệt rồi. Không muốn diễn cùng các người nữa.”
Chưa dứt lời, tôi đã quay người, sải bước rời khỏi căn phòng họp nghẹt thở đó, dứt khoát, như thể chưa từng quay đầu.
Nụ cười trên mặt Mạnh Khê Dao - nửa đắc ý, nửa lo lắng - trở nên vô cùng chướng mắt.
Còn Trần Cảnh Xuyên vẫn ngồi yên tại chỗ, từ đầu đến cuối không nói một lời, chỉ dùng ánh mắt phức tạp dõi theo bóng lưng tôi - đầy mâu thuẫn: phẫn nộ, hoang mang, hối hận… và có lẽ, xen lẫn cả một chút trống rỗng mà chính anh ta cũng không nhận ra?
Tùy họ. Tôi không còn quan tâm nữa.
Còn cái gọi là “ra đi tay trắng”?
Đó chẳng qua chỉ là chiêu trò che mắt thiên hạ mà tôi cố ý để rò rỉ ra ngoài.
Đội luật sư của tôi - ngay từ nửa năm trước, khi Mạnh Khê Dao vừa quay về nước - đã âm thầm bắt đầu toàn bộ kế hoạch.
Trần Cảnh Xuyên, Mạnh Khê Dao, bao gồm cả người cha thực dụng của tôi – Dụ Chấn Đình – e rằng đều nghĩ rằng:
Số tiền và tài sản tôi nhận được từ nhà họ Trần là một khoản “bồi thường hậu hĩnh”, dành cho tôi vì đã “biết điều rút lui, giữ thể diện cho đôi bên”.
Hừ.
Bọn họ thì biết gì chứ.
Cái gọi là “bồi thường” đó, phần lớn vốn đã là tài sản hợp pháp thuộc về tôi trước hôn nhân - phần giá trị gia tăng của chính tôi.
Là thành quả tôi âm thầm tích góp suốt 6 năm, khi khoác lên mình lớp vỏ ngoài Trần phu nhân hiền hậu, tận dụng các mối quan hệ và con mắt đầu tư để thực hiện hàng loạt dự án ngầm.
Tất cả lợi nhuận đó, đã được hợp pháp hoá hoàn toàn qua các kênh tài chính, pháp lý kín đáo và chuyên nghiệp, nắm gọn trong tay tôi từ lâu.
Quan trọng hơn nữa là:
Phần cổ phần gốc và các ngành chủ chốt của Tập đoàn Dụ thị - thứ từng bị Dụ Chấn Đình lén lút chiếm đoạt và chuyển nhượng trái phép - tôi cũng đã lặng lẽ khởi kiện, từng bước thu hồi lại tất cả qua con đường pháp luật.
Trần Cảnh Xuyên nghĩ rằng, anh ta cuối cùng đã vứt bỏ được một “gánh nặng” thông minh quá mức, không còn biết nghe lời, không còn hiền lành “biết điều”.
Anh ta nghĩ mình từ nay có thể tay trong tay với bạch nguyệt quang, sống cuộc đời mộng ảo yên bình.
Anh ta đâu biết…
Thứ anh ta đánh mất không chỉ là một người vợ có thể giúp anh xử lý chu toàn mọi hậu phương, để anh tự tin tung hoành trên thương trường.
Anh ta còn mất đi một người phụ nữ từng chân thành yêu thương, từng ngưỡng mộ, từng sát cánh cùng anh… nhưng đã bị chính anh đẩy vào hố sâu tuyệt vọng.
Đàn ông mà…