Trong mắt ông ta, tôi – đứa con gái từng bị nhà họ Trần "đuổi khỏi cửa" – đáng ra nên cúp đuôi sống ẩn dật, chứ không phải ra ngoài khoe mặt, mở xưởng, "làm xấu mặt" nhà họ Dụ.
Thế là một ngày nọ, ông ta đùng đùng dẫn theo một tay trợ lý mới – nghe nói là bà con xa nào đó vừa được ông lôi từ trong đống hồ sơ lên – xông thẳng vào văn phòng tôi như sắp đánh trận.
Lúc đó, tôi và Tô Tử Mặc đang bàn bạc về sàn catwalk của buổi ra mắt bộ sưu tập mới.
Chưa kịp nói gì, Dụ Chấn Đình đã xông thẳng vào, chỉ tay vào mặt tôi, quát ầm lên:
“Dụ Thanh Ngôn! Đồ con gái vô liêm sỉ, bất hiếu!
Mày còn chưa đủ mất mặt sao?!
Làm dâu nhà họ Trần không yên, bị đuổi đi tay trắng mà không biết nhục, giờ lại có mặt mũi mở cái tiệm may què quặt này?!
Mày muốn bôi tro trát trấu vào mặt nhà họ Dụ hả?!”
Nước bọt văng tứ tung.
Giọng ông ta to đến mức cả tòa nhà đều nghe thấy.
Tôi ra hiệu cho Tô Tử Mặc đưa các nhân viên khác ra ngoài.
Rồi thong thả rót cho mình một ly trà Đại Hồng Bào quý mà Tử Mặc vừa mới mang đến sáng nay, nhấp một ngụm, mới chậm rãi ngẩng đầu lên, nhếch môi nhìn ông ta:
“Cha à, chẳng lẽ mắt cha dạo này mờ, hay là đầu óc chậm rồi?
Không theo kịp thời đại, hay là lú đến mức không phân biệt nổi đúng sai nữa?”
Tôi mở ngăn kéo, lấy ra hai tập tài liệu đã chuẩn bị sẵn từ trước, nhẹ nhàng đặt lên bàn trà gỗ lim đắt tiền của văn phòng - tiếng giấy rơi xuống rõ ràng, dứt khoát.
“Đây là tập đầu tiên:
Bản phán quyết cuối cùng của toà án về phần cổ phần và bất động sản mà mẹ tôi 'bị dụ dỗ' chuyển nhượng cho cha năm xưa.
Nhờ đội luật sư của tôi không ngừng điều tra suốt mấy năm, toà đã xác nhận:
Toàn bộ hành vi 'uỷ thác', 'chuyển nhượng' năm đó, đều mang tính lừa đảo và cưỡng ép, vô hiệu trước pháp luật.
Tài sản đó, hiện tại, đã được trả về danh chính ngôn thuận cho tôi và quỹ tín thác đứng tên mẹ tôi.”
Tôi nhìn rất rõ, lúc nghe đến đó, gương mặt đỏ bừng vì tức giận của ông ta trắng bệch như tờ giấy, ánh mắt kinh hoàng, môi run lẩy bẩy, ngón tay chỉ về phía tôi mà không thốt nổi một lời.
Tôi không thèm để tâm, tiếp tục bình thản giới thiệu tập thứ hai:
“Còn đây, là báo cáo tài chính quý gần nhất, cùng kế hoạch phát triển ba năm tới… của cái gọi là ‘tiệm may què quặt’ mà cha vừa nhắc đến – thương hiệu thời trang Châm Ngôn của tôi.”
Dĩ nhiên, những con số này có thể hơi rối một chút, tôi sợ cha già như ông nhìn vào sẽ hoa cả mắt.
Nói ngắn gọn thôi - hiện tại, năng lực sinh lời và triển vọng phát triển của Châm Ngôn, có thể, ừm... chỉ là có thể thôi nhé, sẽ nhỉnh hơn một chút xíu so với mấy cái công ty con "sắp tắt thở", đang phải sống lay lắt nhờ vay vốn ngân hàng của tập đoàn họ Dụ đang hấp hối mà cha đang ôm khư khư.
Cỡ như đủ để cho toàn bộ nhân viên công ty tôi đi du lịch nước ngoài vài chuyến mỗi năm, lương tháng mười ba mười bốn là chuyện thường ngày ở huyện, kiểu kiểu vậy thôi ạ.
Dụ Chấn Đình gườm gườm nhìn hai tập tài liệu, ánh mắt như muốn thiêu rụi từng con chữ trên đó.
Ông ta thở hồng hộc, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Rồi bất ngờ ngẩng đầu lên, trong mắt vừa hoảng hốt, vừa phẫn nộ, lại xen lẫn một tia... sợ hãi không dễ phát hiện?
“Mày... mày là con bất hiếu!
Mày... mày dám từ sớm đã tính toán tao như thế?!”
Tôi đặt tách trà xuống, chậm rãi đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống bộ dạng chật vật và vô dụng của ông ta, khoé môi nhếch lên nụ cười lạnh đến rợn người:
“Cha à, sao lại gọi là tính toán?
Chẳng phải là nhờ được cha dạy dỗ tận tình, nên con mới học được rằng - trên thương trường là chiến trường, rằng không độc thì không đứng được hay sao?”
Tôi từng chữ, từng chữ nói ra, rõ ràng, sắc bén, như từng nhát dao cứa vào sĩ diện cuối cùng còn sót lại trên mặt ông ta.
“Năm xưa, chính cha dạy con phải luôn để dành cho mình một đường lui, phải giành lấy mọi thứ đáng thuộc về mình.
Hôm nay, con chẳng qua là áp dụng triệt để những ‘chân lý’ cha truyền dạy mà thôi.
Lẽ ra, cha nên tự hào và mãn nguyện vì con gái mình đã ‘thành tài’ chứ?”
Ông ta bị lời lẽ của tôi chặn họng đến nửa câu cũng không phản bác nổi, chỉ còn biết trợn trừng đôi mắt đầy tia máu, nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.
Thỏa mãn.
Trời ơi, tôi chưa bao giờ thấy đã đời như vậy!
Dụ Chấn Đình, năm đó ông vì lợi ích mà ép tôi rời bỏ danh dự, lạnh lùng với mẹ tôi, dẫm đạp lên tình thân không chút do dự.
Vậy thì hôm nay, tôi cũng muốn cho ông nếm thử cảm giác bị chính người thân phản bội, bị người ông từng khinh thường dồn đến đường cùng, chứng kiến từng mảnh vỡ của cái gọi là "cơ nghiệp ông gầy dựng", tan rã trước mắt mà không thể làm gì.
Và đây... mới chỉ là khởi đầu!