1.
Vừa nhận được xe mới, việc đầu tiên tôi làm là báo tin vui cho vị hôn phu – Lưu Hạo An.
Tôi đỗ xe ngay dưới nhà anh ta, tựa người lên chiếc xe mới, chụp vài tấm hình gửi sang.
Chưa kịp gõ xong bốn chữ “Tậu được xe mới”,anh ta đã trả lời:“Xe đẹp đấy, lần sau đổi xe anh sẽ mua cho em.”
Tôi thích kiểu đàn ông biết cho người khác cảm giác được yêu chiều như thế.
Tôi hí hửng nhắn lại:
“Mắt nhìn cũng tốt đấy, giống y như em. Không uổng công em chọn làm chồng. Nhưng mà khỏi đợi anh mua, em đã tự mua rồi nè. Mau xuống đây đi, chị chở chạy vài vòng!”
Chưa đầy mười giây sau, điện thoại đã đổ chuông.
Giọng Lưu Hạo An vang lên như sấm:
“Em mua? Khi nào mua? Em rảnh quá hay sao mà tự dưng đi mua xe?!”
Nghe cái tông giọng đó, chẳng khác gì tôi vừa đào mộ tổ tiên nhà anh ta. Kích động đến nỗi giọng cũng vỡ luôn.
Tôi khó hiểu:“Mua xe thì để đi chứ để làm gì?”
Công việc của tôi phải đi công tác suốt, trước giờ toàn bắt taxi.
Trời nóng còn đỡ, mùa đông mà gặp phải tài xế không biết giữ vệ sinh thì…vừa lên xe đã như chui vào chăn của người ta, mùi nồng nặc suýt nữa làm tôi nôn mấy lần.
Cay nhất là lần trước tôi xin mở cửa sổ cho thoáng, còn bị tài xế mắng cho một trận.
Giữa đêm hôm khuya khoắt, ông ta vừa gào lên chửi, vừa đạp ga như thể muốn bay lên trời.
Mãi đến khi xuống xe, tôi mới rã rời cả người.
Thật sự không dám tưởng tượng, nếu tài xế đó mà có ý đồ xấu… hậu quả sẽ khôn lường.
Mấy chuyện như vậy, Lưu Hạo An đều biết rõ.
Lúc đó anh ta còn vỗ về tôi, nói nếu hôm nào tan ca muộn, anh sẽ đến đón.
Thực tế đúng là anh từng đón tôi vài lần. Nhưng anh cũng đi làm, chẳng thể lúc nào cũng trông vào được.
Mẹ tôi bảo tôi đi học lái xe.
Bà còn nói một câu mà tôi nhớ mãi:“Lái xe cũng giống như cuộc đời, tay lái nắm trong tay mình vẫn là yên tâm nhất.”
Vài hôm trước, tôi vừa lấy được bằng lái.
Đúng lúc nhận được 200.000 tệ tiền thưởng cuối năm, mẹ tôi lại đưa thêm 200.000 tệ, tôi liền chọn mua mẫu xe mà mình thích.
Thực ra mẹ định cho tôi thêm nhiều hơn nữa, nói là nếu đã mua thì mua hẳn một chiếc tầm giá 400.000–500.000 tệ (tức khoảng hơn 1,3 tỷ VNĐ), mua xe cho ra dáng, để sau cưới còn dùng.
Nhưng nghĩ đến việc Lưu Hạo An cũng thích mẫu xe này, tôi vẫn quyết định chọn chiếc ấy, vừa ý mình, lại hợp ý anh.
Tôi còn nghĩ, như vậy có thể mang đến cho anh một bất ngờ.
Ai ngờ, phản ứng của anh ta lại khiến tôi hoàn toàn choáng váng.
Trong điện thoại, giọng điệu đầy phán xét:“Em lái á? Đừng đùa. Phụ nữ mà lái xe, chẳng phải là sát thủ xa lộ à?”
Tôi tức đến suýt bật cười:“Phụ nữ lái xe thì là sát thủ xa lộ? Anh thật biết cách sỉ nhục người ta đấy!”
“Quen nhau ngần ấy năm, hôm nay em mới biết não anh đúng là dùng giẻ lau bọc lại. Nói chuyện kiểu đó, có lẽ em nên xem xét lại mối quan hệ của hai đứa rồi.”
Tôi cúp máy, tim đập thình thịch vì tức.
Trước giờ anh ta luôn nhường nhịn tôi, dịu dàng, biết quan tâm.
Nếu không, tôi đã chẳng chọn anh làm người để cưới.
Tôi từng nghĩ mình gặp được một người đàn ông tử tế nhất thế gian…
Ai mà ngờ được, chỉ vì một chiếc xe, tôi lại có thể nhìn thấy bộ mặt thật mà trước giờ anh ta chưa từng để lộ.
Chỉ trong khoảnh khắc ấy, cảm giác ngưỡng mộ tôi từng dành cho anh… tụt dốc không phanh.
Lẽ ra mua xe là chuyện vui, vậy mà bị anh ta xen ngang làm rối tung, cuối cùng lại biến thành lỗi của tôi.