Khoảnh khắc ấy, tôi buộc phải thừa nhận:Thì ra tình yêu có thể tan biến chỉ trong một cái chớp mắt.
Từ yêu sâu đậm đến thấy buồn nôn —Chỉ cách nhau… vài câu nói.
May mắn thay, tôi vẫn chưa kết hôn.Mọi thứ… còn kịp dừng lại.
Tôi hất tay anh ta ra:“Anh nghĩ hay quá ha, tôi nhìn giống cái máy in tiền cho nhà anh à?”
“Cái gì mà ba mẹ anh vì cưới tôi nên vét sạch tiền tiết kiệm? Tôi ăn tiêu một xu nào nhà anh chưa? Tôi có đòi sính lễ không? Căn nhà đó có ghi tên tôi không?”
“Ba mẹ anh mua nhà, đứng tên họ, tự đặt cọc, tự trả nợ — đó là chuyện đương nhiên, chẳng ai nợ ai hết.”
“Cưới vợ mà không mua nổi căn nhà đứng tên con trai, còn tính kế bắt con dâu tương lai gánh nợ cùng — cái bàn tính của nhà anh bắn thẳng vào mặt tôi luôn rồi đấy.”
“Anh giỏi tính thế cơ mà, sao không vác đơn xin về làm kế toán ở Cục thuế đi?”
Mặt Lưu Hạo An xanh như tàu lá, gân xanh trên trán giật liên hồi, giận dữ trừng mắt nhìn tôi:
“Tống Giao Giao! Em sao có thể ích kỷ đến vậy?”
“Chúng ta sắp cưới rồi, là người một nhà! Còn phân biệt của anh – của em nữa à?”
“Anh là con một, căn nhà kia sớm muộn gì cũng là của chúng ta. Em tính toán như thế, anh thật sự nhìn lầm em rồi.”
“Em có định trả lại cái xe đó không?”
Giây phút đó, hai chữ ‘nghèo hèn mà sĩ diện’ gần như được khắc thẳng lên trán anh ta.
Yêu phải loại đàn ông như thế này… đúng là tôi mù tới mức chó cũng phải khóc giùm.
Tôi trừng mắt nhìn anh ta, gằn từng chữ:
"Không trả! Biến!"
Tôi chờ anh ta xuống xe.
Không ngờ, Lưu Hạo An bỗng hóa điên, như một con chó hoang phát rồ, đột ngột nhào tới, bóp chặt cánh tay tôi:
“Tống Giao Giao! Anh đã quá chiều em rồi! Càng chiều càng quá đáng!”
“Anh tốt với em như vậy, mà em trả ơn anh kiểu này hả?”
“Anh cho em cơ hội cuối cùng — có trả cái xe này hay không?!”
Hắn ta dùng hết sức, bóp đến mức da thịt tôi đau nhói.
Tôi sợ, rất sợ. Nhưng may mà sau vụ gã tài xế điên hôm nọ, tôi đã đi học võ tự vệ.
Tôi gồng người giằng tay ra, rồi vung ngay một cú tát nổ trời khiến mặt hắn ta lệch sang một bên.
Hắn ôm má, trừng mắt nhìn tôi như không thể tin nổi.
Tôi không chần chừ, bồi thêm một cú chỏ thẳng vào mặt, đánh đến nỗi khóe mắt hắn thâm tím, miệng rên rỉ liên hồi.
Biết không đánh lại, hắn luống cuống mở cửa, chật vật chui xuống xe, chạy mất dép.
Vừa chạy, còn không quên quay đầu gào lên đe dọa:
“Tống Giao Giao, tôi cảnh cáo cô! Nếu không chịu trả xe thì khỏi cưới xin gì hết!”
“Thiệp mời phát hết rồi! Đến lúc hủy hôn, mất mặt không phải tôi, mà là cô và con mẹ đã ly dị của cô!”
Tôi đạp mạnh chân ga, dứt khoát rời đi, để lại sau lưng tiếng gào rú của một kẻ thua cuộc và tất cả sự lố bịch của anh ta.
2.
Về đến nhà, mẹ tôi thấy sắc mặt tôi không ổn, liền hỏi đã xảy ra chuyện gì.
Vừa nhìn thấy mẹ, tôi không kìm được nữa, òa khóc như một đứa trẻ.
Lúc trước tôi quen Lưu Hạo An, mẹ vốn đã không hài lòng.
Bà từng thẳng thắn nói:“Nhà họ không môn đăng hộ đối với nhà mình. Con mà cố chấp, sợ sau này con sẽ chịu thiệt.”
Nhưng khi đó tôi bị tình yêu làm mờ mắt, nhất quyết chọn anh ta mà không nghe ai khuyên can.
Không ngờ, giờ lại bị vả mặt đau đến thế này.
Tôi kể lại cho mẹ toàn bộ sự việc — từ chuyện mua xe đến chuyện xung đột, rồi kết luận:"Có lẽ đám cưới này... không thể diễn ra được nữa."
Nghĩ đến những lời Lưu Hạo An ném lại trước khi bỏ đi, lòng tôi bỗng đầy áy náy với mẹ.
Năm xưa vì ba tôi ngoại tình, mẹ dứt khoát ly hôn.
Từng ấy năm qua, bà – một người phụ nữ đơn thân – gồng mình dựng nên sự nghiệp, đã khiến không biết bao nhiêu người ganh ghét.
Có rất nhiều kẻ vẫn đang rình chờ để cười vào mặt bà.
Bây giờ nếu tôi hủy cưới, thể nào bà cũng bị lôi ra bàn tán.
Chỉ nghĩ đến việc vì tôi mà mẹ bị chê cười, tôi đã cảm thấy vô cùng tội lỗi.
Nhưng mẹ lại ôm chặt lấy tôi, dịu dàng trêu:
“Con đúng là đồ ngốc! So với hạnh phúc của con, thiên hạ nói gì chẳng đáng một xu.”
“Mẹ cố gắng phấn đấu suốt bao năm qua, chẳng phải chính là để con có đủ bản lĩnh sống đời mình theo ý mình hay sao?”
“Mẹ vốn không ưa gì thằng Hạo An. Nhưng vì con thích, con đòi cưới, mẹ không ngăn cản. Mẹ có tiền, xem như mẹ bỏ tiền nuôi một ‘món đồ chơi’ cho con cũng được.”
“Bây giờ con không thích nữa, không muốn cưới nữa, mẹ còn mừng không kịp ấy chứ!”