1.
Khi Cố Trường Khanh bước vào phủ, ta vừa từ viện mẫu thân hắn trở về sau một đêm trông bệnh.
Không chợp mắt suốt canh dài, mặt mày ta tiều tụy, sức cùng lực kiệt.Mà bên cạnh hắn, là một nữ tử dáng vẻ dịu dàng đoan chính, nét mặt thanh thuần như tuyết sớm đầu đông.Dù đang mang thai, vẫn không giấu nổi khí chất thoát tục cùng dung nhan diễm lệ.
Chỉ một ánh nhìn, ta liền nhận ra—đó là tỷ tỷ ta.
Năm tỷ mất tích, nàng đã mười hai tuổi.Tuy bao năm trôi qua, dung mạo có đổi thay ít nhiều, nhưng đôi mắt phảng phất bóng dáng mẫu thân, cùng nốt ruồi ở đuôi mày trái… khiến ta chỉ nhìn liền biết, không thể sai được.
Thế mà nàng lại làm như chẳng hề quen biết ta.Thân hình hơi khom xuống, mềm mại hành lễ, nói khẽ:
“Thiếp... Liễu Tuyết, ra mắt phu nhân.”
Tỷ tỷ cúi đầu quá thấp, từ giọng nói đến dáng vẻ đều tràn ngập mùi vị nhu mì cam chịu, cứ như một đóa sen trắng giữa chốn tĩnh mịch.
Một tia giận dữ dâng lên trong lòng ta.
Nàng vừa xưng là gì?
Thiếp?
Tỷ tỷ... lại thật sự làm người bên cạnh Cố Trường Khanh rồi ư?
Rõ ràng trước kia chính nàng từng nói với ta:
“Nữ nhi họ Vân, cả đời không làm người đứng sau người khác.”
Còn chưa kịp mở miệng, hắn đã đưa tay ôm lấy nàng, nhàn nhạt buông một câu:
“Tuyết mang thai, dọc đường mệt nhọc, ta đưa nàng ấy nghỉ ngơi trước. Chuyện dâng trà, phu nhân tự thu xếp.”
Nói xong, hắn cứ thế ôm người rời đi, chẳng buồn liếc ta lấy một lần.
Ta đứng lặng nơi đó, mãi vẫn chưa thể hoàn hồn.
Xuân Hạnh bước lên đỡ ta, nhẹ giọng hỏi:
“Phu nhân, có muốn bẩm lại chuyện này với lão phu nhân không ạ?”
Ta khẽ lắc đầu, xoay người trở về viện mình.
…
Tháng Chín, đầu thu.
Lẽ ra là tiết trời bắt đầu dịu mát, vậy mà không khí vẫn oi bức đến khó chịu.Ve trên cành liễu trong viện kêu râm ran chẳng ngớt, từng tiếng vang vọng khiến đầu ta đau nhức.
Tối qua trông bệnh, ta thức suốt một đêm. Vốn định buổi trưa ngả lưng một lát, ai ngờ tiếng ve chẳng chịu yên khiến ta không sao chợp mắt được.
Một lát sau, Xuân Hạnh bước vào, đốt một nén hương an thần.
“Phu nhân, người cố gắng nghỉ ngơi một chút đi. Tướng quân đã về phủ, cũng đã mời thái y tới thăm khám cho lão phu nhân, người không cần lo lắng quá. Còn về phần... Liễu di nương…”
Nàng ngập ngừng, dường như chưa nghĩ ra nên nói gì cho vừa phải, cuối cùng chỉ nhẹ giọng dặn:
“Dù thế nào đi nữa, phu nhân cũng phải giữ gìn sức khỏe. Có tinh thần mới có thể ứng phó với nàng ta.”
Ta lắc đầu.
“Xuân Hạnh, ta sẽ không đối phó nàng ấy.”
Xuân Hạnh tuy không hiểu, nhưng thấy ta đã nhắm mắt lại, nàng cũng không nói thêm gì nữa.
2.
Năm trưởng tỷ mất tích, ta mới lên năm, còn nàng mười hai tuổi.
Tỷ tỷ thông minh sớm phát, mới mười hai đã có thể giúp cha trông nom cửa tiệm trong nhà.Khi ấy, nhà ta chỉ là một hộ buôn nhỏ ở biên thành Vân Châu, chẳng mấy giàu sang nhưng cơm áo đủ đầy, phụ mẫu hòa thuận, gia đình ấm êm.
Tuy ta và tỷ đều là nữ nhi, nhưng phụ thân chưa bao giờ tỏ ra coi nhẹ.Ngược lại, còn mời thầy giỏi về dạy chúng ta văn thư lễ nghi, dạy cách đọc sách viết chữ.
Tỷ là trưởng nữ, lại càng được cha kỳ vọng.Ngoài cầm kỳ thư họa, phụ thân còn dạy nàng đạo lý buôn bán, cách gìn giữ gia nghiệp.
Mà tỷ cũng không phụ lòng mong mỏi của người.Nàng chẳng những tiếp thu nhanh, còn có chỗ vượt xa cả cha.
So với nàng, ta thật vụng về hơn nhiều.
Tỷ ba tuổi đã đọc thuộc Thiên Tự Văn, còn ta khi ấy vẫn chưa đọc rành tên mình, đến cái tên "Hy nương" còn gọi thành “Hỷ nương”.
Mỗi khi như vậy, cha đều đánh vào lòng bàn tay ta.
Tỷ liền đưa tay che tay ta lại, nhẹ giọng can:
“Phụ thân, muội muội còn nhỏ. Huống hồ có con ở đây, con sẽ không để muội phải chịu đói chịu khổ. Người cần gì phải nghiêm khắc như vậy?”
Cha hừ một tiếng, khoanh tay bỏ đi.
Tỷ tỷ sau đó quay sang, nhẫn nại dạy ta đọc đúng từng âm, từng chữ.
Ta biết, thật ra nàng cũng rất nghiêm khắc với ta, nhưng nàng không giống phụ thân—không đánh, cũng không mắng, mà dẫn dắt ta bằng kiên nhẫn.
Năm ta bốn tuổi, từng vì mê ngắm một đóa sen trong ao mà sẩy chân rơi xuống nước.Tỷ chẳng nói một lời, lập tức nhảy xuống cứu.
Khi ấy nàng mới mười một, thân hình nhỏ bé chẳng thể kéo ta lên, chỉ biết cố gắng đẩy ta nổi lên khỏi mặt nước.
Lúc gia đinh vớt được chúng ta lên, trưởng tỷ đã hôn mê vì uống quá nhiều nước.Ta sợ đến phát run, khóc mãi không thôi.
Nào ngờ, khi nàng vừa tỉnh lại, câu đầu tiên thốt ra lại là: