4.
Hôm sau, hoàng đế truyền Cố Trường Khanh nhập cung.Nhân lúc hắn vắng mặt, ta đến Tinh Lan viện.
Lúc ta tới nơi, trưởng tỷ đang tựa bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn về phía gốc tuyết liễu giữa sân, ánh mắt như ngơ ngẩn theo từng nhành lá lay động.
Tuyết liễu vốn là loài cây phương Nam, ở biên thành Vân Châu thì gặp rất nhiều, nhưng tại kinh thành lại hiếm thấy.Ngày còn bé, nhà ta cũng trồng một cây như thế.Ta và trưởng tỷ thường ngồi dưới tán cây, hái cành liễu đan thành vòng đội đầu.Nàng một chiếc, ta một chiếc.Vòng liễu xanh mướt, đặt lên tóc càng tôn thêm nước da trắng như tuyết của tỷ.Còn ta, vì đầu nhỏ, thường đội không nổi, đành vắt vòng liễu quanh cổ.
Cây tuyết liễu trong viện này là do ta cố ý sai người mang từ Vân Châu về, trồng vào năm ngoái.Giờ đã cành lá rậm rạp, xanh biếc một mảnh, từng sợi liễu nhẹ đung đưa theo gió.
“Tỷ đang nhìn gì vậy?”
Trưởng tỷ không đáp, chỉ đứng dậy hành lễ:
“Tiện... Liễu Tuyết tham kiến phu nhân.”
Nàng cúi đầu, giọng điệu lạnh nhạt:
“Tiện nữ không xứng với hai chữ ‘tỷ tỷ’ mà phu nhân gọi.”
Thái độ của nàng xa cách đến kỳ lạ.Trong ánh mắt kia thậm chí còn ẩn một tầng lạnh lẽo và oán trách, chẳng giống chút nào với người dịu dàng hôm trước.
Ta cảm thấy bực bội.
“Tiện nữ, tiện nữ… Tỷ thật sự muốn cứ như thế mà chen chân vào phủ người khác, làm kẻ thứ ba sao?”
“Tỷ thông minh như thế, lẽ nào không nhìn ra bản chất của Cố Trường Khanh? Một người như vậy, sao tỷ có thể đem cả đời mình đặt cược lên hắn?”
Một kẻ ra trận mà còn mang theo nữ nhân về nhà, thử hỏi là loại người gì chứ!
Trưởng tỷ mười hai tuổi đã biết phân biệt thiện ác, sao có thể không nhìn thấu một người như hắn?
Cố Trường Khanh, là con trai độc nhất của Bá phủ Ninh Viễn, trời sinh dung mạo tuấn tú…
Lông mày hắn như vẽ, mắt sáng như sao, dung mạo tựa ngọc quý.
Khi khăn voan được vén lên, ta quả thật đã sững người.Lòng thầm nghĩ, có lẽ ông trời cũng không bạc đãi ta.Gả cho một người có diện mạo dễ nhìn, chí ít cũng đỡ khó chịu hơn là phải đối mặt với kẻ khiến người ta không dám nhìn lâu.
Thậm chí khi đó, ta đã bắt đầu mường tượng cảnh vợ chồng hòa thuận, con thơ ríu rít quanh chân, một đời an ổn.
Thế nhưng—tất cả những mộng đẹp ấy, chỉ bằng một câu nói của Cố Trường Khanh, liền bị nghiền nát không thương tiếc.
“Cưới nàng không phải ý ta. Tốt nhất là an phận, đừng vọng tưởng điều gì từ ta.”
Nghe vậy, lòng ta như bị chẹn lại. Không cần nghĩ, ta lập tức đáp trả:
“Trùng hợp thay, ta cũng chẳng thiết tha gì.”
Đêm ấy, hai kẻ không quen không thân cùng dựa lưng vào đầu giường, khoác áo ngủ tạm suốt một đêm.Khi đó, ta chỉ cho rằng hắn lạnh nhạt, bất mãn chuyện hôn sự bị sắp đặt, có phần phản nghịch.
Mãi đến khi hắn dắt theo trưởng tỷ — người đang mang thai — trở về từ biên ải…Ta mới hiểu, có những chuyện không phải chỉ đơn giản là phản kháng.
Trong những gia đình hiển quý, chuyện nạp người hầu là điều thường thấy.Nếu hắn mở miệng, ta cũng sẽ sắp xếp đâu vào đó, không để hắn phải mất mặt.
Thế mà hắn lại tự ý đưa một nữ tử từ nơi biên tái về, còn là người đang có thai trong người.Hành động ấy, không khác gì vượt ranh giới vốn nên giữ, chẳng khác nào xem thường thân phận chính thê trong phủ.
Bởi vì—mọi người có thể chấp nhận chuyện thu nhận người hầu trong nhà,Nhưng tuyệt đối không thể dung thứ chuyện tự tiện nuôi người bên ngoài.
Nghe ta nói vậy, trưởng tỷ chẳng hề giận dữ.Ngược lại còn khẽ cong môi, nở nụ cười mềm mỏng:
“Phu nhân nói vậy sai rồi. Cố lang thông minh lại dũng lược, dung mạo tuấn nhã, là người thiếp một lòng hướng về. Được ở cạnh chàng, đã là may mắn lớn nhất trong đời thiếp.”
Ta: “…”
Khoảnh khắc đó, ta thật sự không biết nên nói gì.Chỉ thấy trong lòng… hơi buồn nôn một chút.
5.
Thấy trưởng tỷ vẫn chưa tỉnh ngộ, ta đổi giọng, chuyển sang chuyện khác:
“Không biết trong nhà tỷ còn có đệ muội nào chăng?”
Trưởng tỷ thoáng sững người, rồi nhanh chóng lắc đầu:
“Không có.”
Ta siết chặt bàn tay trong tay áo.
Tốt lắm.
“Nhưng ta xem tướng mạo tỷ, rõ ràng trong nhà hẳn còn một muội muội nhỏ tuổi mới phải.”
Trưởng tỷ kinh ngạc nhìn ta:
“Phu nhân còn biết xem tướng?”
Ta khẽ cười:
“Tất nhiên. Không chỉ nhìn ra tỷ còn có một tiểu muội, ta còn đoán được tỷ vốn là người Vân Châu biên ải, thuở nhỏ chịu cảnh chia lìa phụ mẫu, lại thất lạc với muội muội bao năm.”
“Ngươi...!”
Trưởng tỷ đột ngột bật dậy. Ta cứ ngỡ câu “Sao ngươi biết?” sắp bật khỏi miệng nàng.
Nào ngờ, thần sắc kinh hoảng kia chỉ tồn tại trong chớp mắt. Rất nhanh, nàng liền thay bằng dáng vẻ yếu mềm quen thuộc, nước mắt lưng tròng, giọng run run:
“Phu nhân nghe được lời đồn thất thiệt từ đâu? Thiếp xuất thân trong sạch, phu nhân có thể phái người đi tra xét ở biên thùy. Nếu phu nhân vẫn nghi ngờ thân thế thiếp… thiếp nguyện lấy cái chết để chứng minh.”
Ta: “…”