15.
Dưới sự sắp xếp của Tần Tri Tuyết, ta thuận lợi quay lại phủ họ Cố.
Cố Trường Khanh vội vã đuổi theo, hỏi ta: “Mấy ngày qua nàng đi đâu vậy?”
Ta lạnh lùng liếc hắn: “Ngươi thật sự quan tâm sao?”
Chỉ cần nghĩ đến việc hắn là con trai của kẻ đã hại chết phụ thân ta, ta liền không thể tỏ ra hòa nhã thêm với hắn được nữa.
Lúc này, tỷ tỷ vẫn ở lại viện Tịnh Lan, xem ra Cố Trường Khanh chưa mảy may sinh nghi.
Nhưng tin xấu là — trong lúc ta vắng mặt, đích thân mẹ chồng đã ra mặt, chính thức nạp tỷ tỷ làm quý thiếp.
Khi ta đến gặp, sắc mặt tỷ tỷ đầy giận dữ.
“Muội còn quay về làm gì? Chẳng lẽ vẫn chưa nỡ buông cái danh chính thất tướng quân phu nhân đó à?”
Ta cũng giận.
“Hắn Cố Trường Khanh thì tính là gì chứ! Ta chẳng cam tâm trơ mắt nhìn tỷ đi chịu chết!”
Tỷ tỷ khựng lại.
Một lúc lâu sau, cơn giận dữ trong mắt nàng dần nhường chỗ cho sự bi thương.
“Ta chính là muốn kẻ họ Cố đó phải chết!”
“Vậy tại sao muội lại cứu hắn?!”
“Hắn là kẻ thù giết cha của chúng ta, muội không biết sao?”
“Vì để trả mối thù này, chúng ta đã chuẩn bị bao nhiêu năm trời. Kết quả thì sao? Lại thất bại, toàn bộ đều thất bại!”
“Tên cẩu hoàng đế đó không chỉ u mê, mà còn bao che họ Cố đến cùng. Bằng chứng rành rành ra đó, hắn vẫn giống như năm xưa, chọn cách dung túng, che chở cho kẻ họ Cố!”
Nhìn tỷ tỷ ngày trước từng tài hoa xuất chúng, nay lại bị thù hận xâm chiếm lý trí, trong lòng ta thoáng dấy lên một tia xót xa.
“Tỷ tỷ, Hoàng thượng và tam hoàng tử không phải hạng ngu dốt. Những chứng cứ tỷ chuẩn bị, người ngoài chỉ cần điều tra một lượt là sẽ nhận ra đó là giả.”
Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào ánh mắt tỷ tỷ, khẽ nói tiếp:
“Tỷ tỷ, mối thù nhà của chúng ta... không thể trả bằng cách giẫm lên máu của người vô tội, lại càng không thể lợi dụng loạn lạc nơi biên cương để báo hận. Hắn Cố Trường Khanh đáng chết, nhưng bách tính ba tòa thành nơi biên ải thì không có tội.”
Sơ đồ phòng thủ bị tiết lộ, khiến biên quan liên tiếp thất thủ ba thành. Chỉ vì một mối thù riêng, mà khiến biết bao dân lành bị vạ lây, chết chóc khắp nơi, nhà tan cửa nát — đó không phải là điều mà tổ huấn họ Vân đã dạy chúng ta.
"Thù phải báo, nhưng không thể báo theo cách này."
Tỷ tỷ nhìn ta, ánh mắt thoáng dao động, rồi như chợt hiểu điều gì đó.“Nếu biên thành thất thủ là do ta, muội nghĩ ta sẽ thật sự vì báo thù mà tiết lộ sơ đồ phòng thủ sao?”“Vậy... tỷ không phải người đã lộ ra bản đồ?” Ta ngỡ ngàng, khó hiểu.
Ý của tỷ tỷ là... bản đồ bố phòng căn bản không phải do tỷ làm rò rỉ?Nếu đúng thế, vậy...
Chẳng lẽ Cố Trường Khanh thật sự đang cấu kết với Bắc Cương?
Ta nhìn sang tỷ tỷ, thấy nàng khẽ gật đầu.“Ta sớm đã nghi ngờ hắn cấu kết với Bắc Cương, chỉ là mãi không có chứng cứ. Việc ta lẻn xem bản đồ bố phòng, chỉ là muốn xác nhận lại suy đoán trong lòng mà thôi.”
“Những gì chúng ta làm, đều là để lấy bằng chứng cho tội trạng của Cố Trường Khanh. Không hề oan uổng hắn.”
Ta sững người, kinh hoảng đến nói không thành lời.Không ngờ, chân tướng lại là như vậy.
Trong lòng trào dâng nỗi xấu hổ tột độ.
Dẫu chịu muôn vàn khổ nạn, mang trên vai huyết thù sâu nặng, tỷ tỷ của ta vẫn luôn như ánh trăng sáng trên cao, không bao giờ sa vào u tối.
Vậy mà ta — vừa rồi lại nghi ngờ nàng.
“Tỷ tỷ, xin lỗi...” Ta khẽ nói, giọng nghẹn lại.
16.
Ta đem thân phận mình là người của Vân gia, cùng toàn bộ hành vi của Cố Trường Khanh, nhất nhất kể rõ cho Tần Tri Tuyết nghe.Sau đó không lâu, Tam hoàng tử cũng đã biết chuyện.
Hắn liền âm thầm phái người tới biên thành thăm dò chân tướng, đồng thời thu thập chứng cứ.
Chẳng mấy chốc đã có tin hồi báo.
Người của Tam hoàng tử dựa theo đầu mối mà tỷ tỷ đưa ra, phối hợp cùng Tướng quân Lưu, rất nhanh đã tra được sự thực tại biên cương.
Thì ra từ rất sớm, Cố Trường Khanh đã ngấm ngầm cấu kết với vị đại tướng trấn thủ Bắc Cương.
Cả hai đều hiểu rõ, muốn thăng quan tiến chức, nhất định phải có chiến công.Cho nên bọn họ không ngừng tạo ra những trận giao tranh giả tại biên giới, một người đánh, một người đỡ, dựa vào những cuộc chiến nhỏ để tích lũy quân công.
Cũng chính nhờ những quân công giả tạo đó, Cố Trường Khanh khiến hoàng đế hiểu lầm rằng hắn có tài thao lược.
Năm đó, khi Ninh Viễn bá gây nên tội lớn, hoàng đế vì xoa dịu dư luận nên mới thu hồi tước vị của Cố gia. Nhưng đồng thời, lại ngầm phong cho Cố Trường Khanh danh hiệu Bình Vũ tướng quân.
Nếu không phải Ninh Viễn bá về sau bệnh chết, chỉ e địa vị của Cố gia sẽ chẳng hề suy suyển.
Mà nay, sự thật được phơi bày: Cố Trường Khanh không những không hề có tài cầm binh, mà còn là một tên gian thần thông đồng với địch, bán rẻ quốc gia.
Tam hoàng tử càng nghĩ càng thấy lạnh sống lưng.
Xét đến mối quan hệ giữa ta và Tần Tri Tuyết, ban đầu hắn vốn định sau khi đăng cơ sẽ trọng dụng Cố Trường Khanh.Nếu thật sự để chuyện ấy xảy ra, biên cương tất nguy.
Tam hoàng tử không chút do dự, lập tức đem toàn bộ chứng cứ dâng lên cho Hoàng đế.Nhân đó cũng thay ta và tỷ tỷ cầu xin một phen.
Hoàng đế nổi giận, lập tức hạ lệnh tịch thu toàn bộ Cố phủ, đồng thời đem Cố Trường Khanh nhốt vào ngục giam.
Còn ta và tỷ tỷ, tuy được đặc xá, nhưng ngoại trừ phần hồi môn của ta ra, không được phép mang theo bất kỳ thứ gì của Cố phủ rời đi.