1
Hôm đó là lễ Tình nhân, tôi và bạn trai đã hẹn đi ăn ở một nhà hàng nổi tiếng trên mạng.
Không ngờ lại chạm mặt cô thanh mai của anh – Triệu Nhiễm.
Cô ấy đang ăn tối cùng một người đàn ông khác, hai người nói cười rất vui vẻ.
Suốt bữa ăn, Tống Liêm cứ liên tục liếc nhìn về phía họ.
Anh không nhận ra ánh mắt mình thất thần đến mức nào.
Nhưng hai người bên kia có vẻ chẳng để tâm đến ánh nhìn đầy cháy bỏng ấy.
Ai cũng biết, Triệu Nhiễm theo đuổi Tống Liêm hơn mười năm, trước giờ luôn lạnh nhạt với đàn ông khác.
Mấy hôm trước, nghe nói cuối cùng cô ấy cũng buông bỏ, quyết định đi xem mắt đúng vào ngày lễ Tình nhân, ai ngờ lại là thật.
Tôi thấy cảnh này vừa mới lạ vừa... có chút khó chịu, mà chắc Tống Liêm cũng thế.
Nhưng… sự phân tâm của anh, thật sự chỉ vì thấy lạ sao?
Khi anh lại một lần nữa dán mắt về phía bên kia, tôi cuối cùng cũng không nhịn được nữa, gọi tên anh:
“Tống Liêm.”
Anh mới như bừng tỉnh, bình tĩnh nắm lấy tay tôi:
“Ừ?”
Nhìn vào đôi mắt lạnh nhạt ấy, tôi lại nghẹn lời, không thể thốt ra được câu hỏi vốn đã ở trên đầu lưỡi.
Tôi và Tống Liêm là bạn học đại học, sau khi ra trường lại vào cùng một công ty.
Thời đó, anh chẳng bao giờ thân thiết với ai, chỉ đặc biệt đối xử tốt với tôi.
Không lâu sau, anh tỏ tình. Tôi không từ chối.
Bởi vì… hồi đại học tôi đã lặng lẽ thích anh rồi.
Cảm xúc cuộn trào trong lồng ngực, không hiểu vì sao tôi lại hỏi:
“Tại sao anh thích em?”
“Thích thì thích thôi, làm gì có lý do.” – giọng Tống Liêm nhạt nhòa, không đoán được tâm trạng.
Im lặng vài giây, tôi bỗng hỏi thẳng:
“Thấy Triệu Nhiễm đi xem mắt, anh không vui đúng không?”
Nét mặt anh thoáng khựng lại.
Tim tôi cũng chùng xuống, đứng bật dậy định rời đi.
Nhưng một bàn tay lớn bất ngờ kéo tôi lại.
Tôi vùng vẫy.
“Đừng động.” Anh thấp giọng.
Giây tiếp theo, cổ tôi chợt lạnh buốt – anh đeo lên cho tôi một sợi dây chuyền thiên nga đen.
“Quà lễ Tình nhân.”
Ngón tay anh khẽ lướt qua cổ tôi, nhẹ nhàng ma sát.
“Rất hợp với em.”
Một hành động đầy ám muội. Tôi theo bản năng quay sang nhìn Triệu Nhiễm.
Cô ấy dường như cũng phát hiện ra, đang nhìn chúng tôi chăm chăm.
Sợi dây chuyền này tôi đã để trong giỏ hàng từ lâu, định chờ đến kỳ lương mới tự mua.
Không ngờ Tống Liêm lại để ý đến điều ấy.
Những hoài nghi và bất an vừa rồi chợt vơi đi ít nhiều.
Tống Liêm nghiêng đầu nhìn tôi, bất ngờ mỉm cười:
“Vừa rồi anh cứ mải tìm thời điểm thích hợp để tạo bất ngờ cho em, thành ra ăn cũng không tập trung, ai ngờ lại khiến Tiểu Tuệ nhà anh không vui.”
Tôi nhìn vào mắt anh.
Anh đang giải thích – rằng sự phân tâm lúc nãy không phải vì Triệu Nhiễm, mà là vì muốn tặng quà cho tôi.
Khi tôi quay lại nhìn về phía Triệu Nhiễm, cô và người đàn ông đi cùng cũng vừa đứng dậy rời đi.
Tống Liêm cúi đầu, trông có vẻ chẳng mấy để tâm.
2
Sau đó, mọi thứ diễn ra như lẽ tất nhiên, nhưng vẫn có gì đó khiến tôi thấy khó tin.
Yêu nhau nửa năm, tôi luôn cảm thấy giữa tôi và Tống Liêm có một khoảng cách mơ hồ.
Anh đối xử với tôi rất tốt, nhưng ngay cả những cái hôn cũng hiếm hoi.
Thế mà hôm nay—anh lần đầu hôn tôi trên đỉnh vòng quay khổng lồ, lần đầu đăng ảnh chúng tôi lên story, thậm chí, lần đầu đề nghị tôi về nhà anh qua đêm…
Trên đường về, tôi hồi hộp đến mức chẳng dám thở mạnh.
Không ngờ giữa đường anh bất ngờ dừng xe, không nói một lời đã cúi đầu hôn tôi.
Ngoài trời lất phất mưa, Tống Liêm không đóng cửa kính. Gió lạnh và hơi nước len vào qua khe cửa, táp thẳng vào da thịt.
Tôi rụt vai lại, cảm giác từng lỗ chân lông trên người đều se lại vì lạnh.
“Về nhà rồi hẵng…” – tôi lắp bắp.
Tống Liêm chỉ khẽ cười, ngón tay mát lạnh chạm nhẹ vành tai tôi:
“Chuyên tâm chút đi.”
Mặt tôi bừng đỏ.
Ở chỗ này mà đòi chuyên tâm sao?
Trong lúc đầu óc còn đang loạn lên vì bối rối, tôi đột nhiên nhận ra—nơi này nhìn rất quen.
Nếu tôi nhớ không lầm… thì đây là trước cửa nhà Triệu Nhiễm.
Trước đó không lâu, Tống Liêm từng đưa tôi tới gặp nhóm bạn thân của anh, chính là khu này.
Ngực tôi thắt lại. Hàng loạt suy đoán nảy ra trong đầu như mọc rễ.
Tôi đưa tay chặn trước ngực anh, né tránh nụ hôn ngày càng táo bạo.
Vừa định mở lời, cửa xe bất ngờ bị ai đó kéo ra từ bên ngoài.
“Tống Liêm?”
Tôi theo phản xạ quay đầu lại—và đối diện ngay ánh mắt sững sờ của Triệu Nhiễm.
Thật lòng mà nói, trong mắt nhóm bạn của Tống Liêm, Triệu Nhiễm luôn là kiểu con gái đẹp lạnh lùng, kiêu ngạo.
Đã lâu rồi tôi không thấy cô ấy mất kiểm soát như vậy.
Dù rất nhanh, cô cũng đã lấy lại dáng vẻ thường ngày.
Chờ hai chúng tôi chỉnh lại quần áo xong, Triệu Nhiễm khoanh tay, ánh mắt lướt qua tôi một lượt, cuối cùng dừng lại ở mặt Tống Liêm.
“Đây là trước cửa nhà tôi đấy, không tính giải thích à?”
Suy đoán trong lòng bị xác thực, lồng ngực như bị thứ gì chẹn ngang, tôi thậm chí cảm thấy đầu ngón tay mình đang khẽ run lên.