3
Tôi ngơ ngác nhìn chằm chằm vào màn hình. Dù cố gắng kiềm chế cảm xúc, các ngón tay vẫn run rẩy không kiểm soát được.
Tôi chụp lại bài đăng của Triệu Nhiễm, gửi cho Tống Liêm.
Chẳng mấy chốc, điện thoại vang lên. Là anh gọi tới.
“Về nhà rồi à?” – Giọng anh có chút lạnh nhạt, mang theo cảm giác xa cách không thực.
Thấy tôi không trả lời, anh ngừng một lúc:
“Vừa nãy điện thoại anh hết pin, nên mới không liên lạc được với em—”
Tôi ngắt lời anh:
“Anh thích Triệu Nhiễm đúng không?”
Lần này, Tống Liêm im lặng khá lâu.
Trong tiếng ồn ào từ đầu dây bên kia, dường như có tiếng của Triệu Nhiễm đang gọi anh, giọng nhỏ nhẹ đầy nũng nịu.
“Có gì ngày mai nói sau, giờ anh đang bận, cúp máy trước nhé.”
Dứt lời, anh cúp máy thẳng tay.
Hôm sau đến công ty, tôi không thấy bóng dáng Tống Liêm ở chỗ làm. Mãi đến giờ nghỉ trưa anh mới xuất hiện.
Chúng tôi tìm một quán cà phê nhỏ dưới tầng để nói chuyện.
“Cái túi đó đúng là anh mua cho Triệu Nhiễm,” – Anh mở đầu, “Nhưng tin hay không tùy em, sợi dây chuyền anh tặng em không phải là hàng tặng kèm.”
Tay tôi đang khuấy cà phê khựng lại, ngước mắt nhìn anh.
Đúng lúc đó, nhân viên phục vụ mang đến một chiếc bánh sinh nhật nhỏ.
“Ngày hôm nay là sinh nhật em.” – Giọng Tống Liêm bình tĩnh.
Tôi hơi sững người.
“Có lẽ… đây là lần đầu tiên anh tổ chức sinh nhật cho em. Và có lẽ… cũng là lần cuối cùng.”
Ánh nắng ngoài cửa kính hắt nghiêng lên gò má anh.
Anh khẽ nâng mắt, đôi đồng tử đen thẫm sâu hút:
“Chu Tuệ, mình chia tay đi.”
Như có mũi kim nhọn bất ngờ đâm vào tim, từng đợt đau nhói lan ra khắp lồng ngực, đến cả hơi thở cũng nghẹn lại.
Tống Liêm nói tiếp:
“Triệu Nhiễm đã thích anh suốt nhiều năm, anh không thể tiếp tục phụ cô ấy nữa.”
“Nên anh chọn phụ em?”
Tôi siết chặt lòng bàn tay đến đau, giọng run đến cực điểm:
“Phụ em thì dễ hơn, đúng không?”
Tống Liêm cau mày, gần như theo bản năng buột miệng:
“Em làm sao mà so được với cô ấy.”
Em làm sao mà so được với cô ấy.
Tôi bỗng thấy mặt mình ươn ướt, như người máy giơ tay sờ lên—thì ra tôi đang khóc.
“Xin lỗi.” – Giọng Tống Liêm dịu lại, “Mười năm rồi, anh không muốn tiếp tục bỏ lỡ cô ấy nữa.”
Trong giọng nói là một chút áy náy nhàn nhạt, nhưng phần nhiều hơn là tiếc nuối—tiếc cho những năm tháng đã bỏ lỡ với Triệu Nhiễm.
Còn tôi, ngồi đó, bỗng thấy bản thân thật mơ hồ, lạc lõng.
4
Thời đại học, ai cũng thấy rõ Tống Liêm lạnh nhạt với Triệu Nhiễm, thậm chí là chán ghét ra mặt.
Hôm diễn ra lễ kỷ niệm thành lập trường, hoa khôi khoa Triết đã công khai tỏ tình với anh.
Tôi đứng trong đám đông, nhìn Tống Liêm mỉm cười, nhận lấy hộp socola từ tay cô ấy:
“Được thôi.”
Mọi người vỗ tay reo hò rầm trời, chỉ có Triệu Nhiễm là đỏ hoe đôi mắt.
Sau đó tôi quay lại phòng để lấy đồ, vô tình nghe thấy tiếng khóc mơ hồ phát ra từ một lớp học gần đó.
Tò mò, tôi ghé mắt nhìn vào—thấy Triệu Nhiễm đang khóc nức nở, đôi vai run lên từng chập.
“Anh đã hứa rồi mà… nếu em đậu thì sẽ ở bên em, sao lại nhận lời cô ấy?”
“Đó là lời hứa của bố anh.”
Sắc mặt Triệu Nhiễm sững lại trong thoáng chốc, giọng khàn đặc:
“Lẽ nào… trừ em ra thì ai cũng được?”
Tống Liêm hơi nghiêng người, đứng dựa lười nhác vào bàn học, nói dửng dưng:
“Trừ em ra, ai cũng được.”
Triệu Nhiễm ôm mặt chạy vụt qua tôi, nước mắt tuôn rơi.
Trong cơn hỗn loạn ấy, ánh mắt tôi vô tình chạm phải ánh nhìn đầy dò xét của Tống Liêm.
Khi đó, tôi chỉ là một cô gái lặng lẽ thích anh trong số hàng trăm người, cũng hiểu rõ—mình và anh là hai thế giới khác nhau.
Anh xuất thân giàu có, ngoại hình xuất chúng, lại được tuyển thẳng vào trường.
Còn tôi—chỉ là một sinh viên thường nhận học bổng nghèo suốt bốn năm, chỉ cần có tiền đóng học thì việc vất vả cỡ nào tôi cũng làm.
Bí mật bị phát hiện, Tống Liêm khẽ nghiêng người về phía tôi, ánh mắt dửng dưng:
“Chu Tuệ, chẳng ai dạy em rằng nghe lén người khác là rất thiếu đạo đức à?”
Đó là lần đầu tiên tôi đứng gần người mình thích đến vậy—gần đến mức nhìn rõ được sự chán ghét trong mắt anh.
Tôi từng nghĩ sau khi tốt nghiệp sẽ chẳng còn liên quan gì đến anh nữa.
Không ngờ trớ trêu thay, tôi lại vào làm đúng công ty nhà anh, cùng phòng ban.
Một lần họp nhóm xong, anh giữ tôi lại một mình.
Phòng họp nhỏ hẹp, Tống Liêm hơi nghiêng người về sau, ánh mắt sắc lạnh lướt qua tôi.
Tôi theo bản năng siết chặt tay.
Anh bỗng cười khẽ, đứng dậy, thoải mái đưa tay về phía tôi:
“Chu Tuệ, sau này mong được cô chiếu cố.”
Tôi sững người một chút, nhận ra anh đang đùa mình, cũng bật cười nhẹ, đặt tay vào lòng bàn tay lành lạnh của anh.
Có lẽ vì ăn ý trong công việc, có lẽ vì sự kiện "nghe lén" năm xưa, tôi cảm thấy giữa tôi và anh có chút gì đó dần thay đổi.
Sau này, cả hai cùng hoàn thành một dự án lớn. Trong buổi tiệc ăn mừng, anh uống hơi nhiều, tôi đang đỡ anh thì bị anh nắm chặt cổ tay.
“Chu Tuệ.”
Ánh mắt anh đen láy, nghiêm túc nhìn tôi: