1
“Yeah, tốt nghiệp rồi! Cuối cùng cũng thở phào một cái, ngày mai cả lớp mình đi du lịch nước M xả stress đi?”
Nghe giọng quen thuộc của Tần Hận Vân vang lên, tôi chợt nhận ra – mình đã trọng sinh.
Cơn đau đớn từ lần bị đẩy ngã gãy từng khúc xương như dòi bám vào xương cốt, khiến tôi khẽ run.
Tôi nhìn quanh đám gương mặt quen thuộc.
Không ai lên tiếng hưởng ứng lời đề nghị của Tần Hận Vân.
Tôi biết họ đang băn khoăn điều gì – sợ chi phí nước ngoài đắt đỏ, bản thân không kham nổi.
Thế nhưng, một câu nói sau đó của Tần Hận Vân đã khiến cả lớp như được kích nổ:
“Tôi bao hết! Vé máy bay khứ hồi và toàn bộ chi tiêu du lịch lần này, tôi lo toàn bộ cho cả lớp.”
Lời vừa dứt, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào cô ta như nhìn thấy thần tiên.
Tiếng vỗ tay vang lên như sấm, ai cũng tranh nhau nịnh nọt Tần Hận Vân:
“Wow, hoa khôi đỉnh quá trời luôn!”
“Quá yêu rồi! Cảm ơn hoa khôi vì món quà tốt nghiệp siêu to khổng lồ!”
Cả sân trường như vỡ òa trong tiếng hò hét.
Tần Hận Vân chìm trong cảm giác thỏa mãn vì được tán tụng, cười tươi như hoa nở.
Chỉ riêng tôi đứng yên, mặt không cảm xúc.
Kiếp trước cũng là cảnh tượng y hệt: Tần Hận Vân đứng ra tổ chức du lịch nước M cho cả lớp.
Nhưng ngay trước khi lên máy bay, cô ta lấy cớ điện thoại hết pin, mượn máy tôi để gọi cho bố mẹ báo bình an.
Ban đầu, mọi chuyện đều bình thường.
Cho đến khi đến nơi, các bạn bắt đầu tiêu tiền thì điện thoại của tôi đột nhiên xuất hiện bất thường.
Tin nhắn báo giao dịch số tiền lớn cứ tới dồn dập, khiến tim tôi đập thình thịch.
Tôi làm mọi cách để chặn lại nhưng không có cách nào ngăn được.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn thẻ bị quẹt cạn sạch, đến khi nợ tới mười triệu tệ mới dừng.
Sau đó, tôi mang máy đến tiệm sửa để kiểm tra, ông chủ nói điện thoại tôi đã bị cài v/ir//us từ trước, mới dẫn tới bị quét sạch tiền.
Mà từ đầu tới cuối, người duy nhất từng động vào máy tôi – chính là Tần Hận Vân.
Tôi đến tìm cô ta hỏi chuyện, lại bị cô ta trở mặt vu oan ngược lại…
2
Cô ta rưng rưng nước mắt, ấm ức kêu oan với cả lớp:
“Chu Tâm Từ, tớ tốt bụng mời cậu đi du lịch, cho dù cậu bị lừa mất tiền cũng không thể tùy tiện đổ tội cho người khác được chứ? Cậu gán cho tớ tội danh lớn thế này, định khiến tớ cả đời không ngóc đầu lên nổi à?”
Một số tiền lớn như vậy bị đánh cắp, lúc đó tôi cũng tức điên người. Tôi mặc kệ cô ta khóc lóc, chỉ nói sẽ báo cảnh sát xử lý.
Nhưng đám người đó lại ngăn tôi, còn phá hỏng điện thoại để hủy chứng cứ.
Tôi tức quá, nói sẽ kiện ra tòa.
Kết cục, bọn họ cùng nhau đẩy tôi xuống vách núi, khiến tôi ch//ết ngay tại chỗ.
Sau đó, khi cảnh sát đến điều tra, cả nhóm lại đồng loạt làm chứng giả, nói rằng tôi bị trượt chân ngã xuống.
Vì chuyện xảy ra ở nước ngoài, lại ở vùng núi hẻo lánh không có camera giám sát, nên vụ án cuối cùng bị kết luận là “tai nạn ngoài ý muốn”, chẳng ai bị truy cứu.
Sau khi tôi ch//ết, bọn họ còn giả vờ tốt bụng, hỏa táng th/i th/ể tôi rồi đưa tro cốt về nước.
Chúng còn trơ trẽn nói với cha mẹ tôi rằng: tôi bị lừa mất tiền, không chịu nổi cú sốc nên đã t//ự t//ử.
Cha mẹ tôi đau đớn tột cùng, khóc đến ruột gan đứt đoạn.
Hai người luôn than rằng: “Con bé sao lại dại thế, tuổi còn trẻ, tương lai sáng lạn, lại vì chút tiền mà tìm đến cái ch//ết…”
Nhưng họ không biết — tôi là con gái duy nhất của nhà giàu nhất Giang Thành, mười triệu tệ đối với tôi chẳng đáng là gì, làm sao có thể vì số tiền đó mà tự kết liễu đời mình?
Thế mà, bọn họ lại thành công lừa dối cả cha mẹ tôi.
Từ nhỏ, cha mẹ luôn dạy tôi “của cải không nên để lộ”. Tôi sống rất kín đáo, không phô trương, vậy mà chẳng hiểu sao con tiện nhân Tần Hận Vân lại biết tôi là tiểu thư của nhà họ Chu – gia tộc giàu nhất thành phố Giang.
Cứ như thế, tôi ch//ết một cách oan uổng. Cha mẹ tôi vì nỗi đau mất con mà cả đời không thể nguôi ngoai, cuối cùng cũng lần lượt bệnh mà qua đời.
Tôi siết chặt nắm tay, nhớ lại kiếp trước đầy bi kịch, lòng căm hận đến nghiến răng.
Nhưng nhìn đám ác quỷ trước mặt, tôi vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nở nụ cười dịu dàng:
“Được thôi, vậy cảm ơn lòng hào phóng của cậu.”
Tần Hận Vân đẩy nhẹ cánh tay tôi, tỏ vẻ thân thiết, nói vui vẻ:
“Aiya, khách sáo làm gì, chúng ta là bạn cùng lớp mà, mai nhớ đến đúng giờ nhé!”
Sợ tôi không đi, trước khi tan học cô ta còn đặc biệt dặn dò.
Tôi nở nụ cười giả tạo:
“Yên tâm, nhất định tôi sẽ đến.”
Tôi tất nhiên phải đi — không đi thì làm sao tận mắt thấy cô ta bị bóc mẽ giữa đám đông?
Tối hôm đó, Tần Hận Vân còn chu đáo nhắn trong nhóm lớp, nhắc mọi người ngày mai nhớ mang hộ chiếu và chuẩn bị hành lý thật kỹ để tập trung đúng giờ.
Cả lớp đều nhiệt tình hưởng ứng:
“Yên tâm đi, Vân Vân, bọn tớ sẽ đến đúng giờ.”
“Đúng đấy, cứ yên tâm!”
Chỉ có tôi vẫn lặng lẽ quan sát, chẳng nói một lời, như một kẻ ngoài cuộc. Từ đầu đến cuối, tôi chỉ chú ý từng hành động của họ.
Sáng hôm sau, mọi người đã tập trung sớm ở sân bay. Tôi thì cố tình đến muộn, canh đúng giờ chót mới xuất hiện.
Thái độ chậm rãi của tôi khiến cả nhóm xì xào, ánh mắt đầy chán ghét.
“Không hiểu sao Vân Vân lại rủ cô ta theo, nhìn mà chướng mắt, làm gì cũng lề mề.”
“Cậu ấy tốt bụng đấy, không muốn bỏ rơi ai thôi.”
“Nếu ai đó biết điều một chút thì tốt rồi.” – Một người vừa nói vừa liếc xéo tôi một cái đầy ẩn ý.
Có người trực tiếp lớn tiếng: