4
Sáng sớm hôm sau, Tần Hận Vân hào hứng triệu tập cả lớp:
“Cả nhà ơi, mau đi ăn sáng nào~ Ăn xong tớ sẽ dẫn mọi người đi tham quan các điểm du lịch, tiện thể mua sắm luôn. Ai muốn mua gì thì cứ mạnh dạn xuống tay nhé!”
“Yeah! Vân Vân Vạn tuế!”
Mắt ai nấy đều ánh lên sự ngưỡng mộ, nụ cười rạng rỡ đến mức có thể sưởi ấm cả mùa đông.
“Tâm Từ, ngồi với tớ bàn này nhé!”
Sợ tôi bỏ trốn, Tần Hận Vân từ sớm đã dính lấy tôi không rời.
Hôm nay cũng vậy, chính cô ta là người gọi tôi dậy.
Tôi hờ hững đáp:
“Ừ.”
Sau bữa sáng, mọi người tập trung lại, Tần Hận Vân còn đặc biệt thuê một hướng dẫn viên “có tâm” dẫn đoàn đi tham quan những điểm đắt đỏ nhất.
Vừa đến nơi, gương mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ tham lam.
Chẳng ai buồn ngắm cảnh, tất cả đều nóng lòng muốn lao vào mua sắm.
Tần Hận Vân thấy thế liền hào sảng tuyên bố:
“Giờ mọi người cứ vào mua sắm thoải mái nhé, hôm nay ai thích gì cứ mua!”
Nói xong còn liếc tôi một cái, ánh mắt như thể nói: “Dù sao cũng có người trả tiền mà.”
Tôi mỉm cười đáp lại ánh mắt đó.
Vở kịch sắp sửa mở màn rồi.
Cả hai chúng tôi đều có mưu tính riêng, chỉ chờ xem ai là người có thể cười sau cùng.
Vừa bước vào khu mua sắm, Tần Hận Vân gần như không rời tôi nửa bước, càng bám chặt hơn.
Vừa đeo thử mấy món trang sức đắt đỏ, cô ta vừa săm soi tôi từ trên xuống dưới:
“Tâm Từ, cậu không mua gì sao?”
Tôi lắc đầu:
“Đắt quá, tớ không mua đâu. Mọi người cứ xem đi, tớ đi dạo quanh một lát.”
Nghe tôi định đi, cô ta lập tức gọi giật lại:
“Này, Tâm Từ... cậu đừng đi vội, dù không mua thì cũng ở lại góp ý cho tớ cái nào hợp chứ!”
Tôi bị cô ta dây dưa không dứt, đành miễn cưỡng đứng lại.
Chỉ chưa đầy một phút sau, vở kịch cũ lại tái diễn.
“Tâm Từ, cậu cho tớ mượn điện thoại thêm lần nữa được không? Tớ muốn gọi về cho bố mẹ báo đã đến nơi an toàn.”
Tôi tỏ vẻ khó chịu:
“Không phải tối qua cậu vừa gọi rồi sao?”
Lời nói dối bị bóc trần, cô ta gãi đầu, đỏ mặt ấp úng:
“Nhà tớ quản nghiêm, phải báo thường xuyên, cậu hiểu mà...”
Tôi liếc qua một vòng, thấy ai nấy tay xách nách mang, túi lớn túi nhỏ đầy ắp chiến lợi phẩm, khóe môi khẽ nhếch lên.
Tôi từ tốn lấy từ túi ra một chiếc… điện thoại cục gạch.
“Được thôi, cầm lấy.”
Thấy là điện thoại cục gạch, mặt Tần Hận Vân tối sầm lại như thể bị ai tát.
Cô ta đứng đực ra, không buồn giơ tay nhận, rồi đột nhiên gào lên:
“Con mẹ nó, sao cậu lại dùng cái thứ điện thoại cục gạch này hả?! Gọi video kiểu gì bằng cái này!”
Tôi cười hồn nhiên, đáp:
“Hết cách rồi, điều kiện kinh tế hạn hẹp, chỉ mua nổi cái này thôi. Thiếu gia tiểu thư chịu khó dùng tạm nha!”
“Nếu không được, cậu thử mượn bạn khác xem sao?”
“... Mượn cái đầu nhà cậu ấy!”
Thêm một lần không đạt được mục đích, Tần Hận Vân tức đến mức mặt đỏ như gấc, lửa giận bốc ngùn ngụt.
Tiếng quát của cô ta làm mấy bạn khác chú ý, bắt đầu xúm lại.
Chẳng ai hỏi đầu đuôi, cứ thế hùa vào công kích tôi.
“Thời buổi nào rồi còn xài điện thoại cục gạch?!”
“Đã 2025 rồi mà còn dùng đồ cổ!”
“Không trách sao nhìn lúc nào cũng nghèo rớt mồng tơi, ha ha ha...”
“Nếu không nhờ Vân Vân, chắc cô ta đời này không mơ nổi chuyện ra nước ngoài đâu. Vậy mà còn không biết ơn, dám làm phật lòng Vân Vân nữa chứ.”
“Sau vụ này, cô ta chính thức là kẻ thù số một của lớp mình!”
Bọn họ tưởng nói vậy sẽ khiến Tần Hận Vân vui mừng.
Ai ngờ càng nói, Tần Hận Vân càng nhức đầu, mặt tái mét vì bối rối.
Cô ta gào lên:
“Đủ rồi! Im hết đi!”