6
Thì ra Liễu Thanh Thanh vốn là một người biểu muội xa của Cố Trình Phong.
Nàng ta từ biên ải đến để nương tựa.
Lúc đó lão phu nhân đã đi chùa lễ phật, không có ở nhà.
Nàng ta một thân một mình không nơi nương tựa, Cố Trình Phong liền cho nàng ta ở tạm trong Cố phủ.
Không ngờ, Cố Trình Phong lại vừa gặp đã yêu nàng ta.
Liễu Thanh Thanh cũng muốn trèo cao, hai người lập tức tâm đầu ý hợp, lén lút đưa tình.
Thậm chí, chưa thành thân mà đã khiến Liễu Thanh Thanh mang thai.
Liễu Thanh Thanh vừa khóc vừa làm loạn, nói nếu Cố Trình Phong không cưới nàng ta, nàng ta sẽ đi báo quan.
Cố Trình Phong tuy đã có hôn ước, nhưng nghĩ rằng hai nhà đã mười mấy năm không liên lạc, sợ là đã sớm quên môn hôn sự này.
Hơn nữa, phụ thân ta ở Giang Nam mười mấy năm, không biết năm nào tháng nào mới trở về.
Hắn bèn nảy ra ý định, để Liễu Thanh Thanh mạo danh nữ nhi Hạ gia, gạo nấu thành cơm.
Đến lúc Hạ gia biết chuyện, cũng chỉ có thể nhận làm con nuôi, chẳng lẽ nhà người ta lại vạch áo cho người xem lưng?
Hắn dắt Liễu Thanh Thanh tham dự vài buổi thi hội, cố tình tạo nên danh tiếng tài nữ cho nàng ta.
Đúng lúc đó hắn lại đỗ Thám hoa, người ngoài càng không dám nghi ngờ.
Thế là hai người thuận thế thành thân.
Người ngoài chỉ nghĩ Hạ cô nương một mình vào kinh trước, chọn ngày lành rồi cử hành hôn lễ.
Cố Trình Phong mượn danh con rể của Giang Nam Ngự Sử, đã nhận được không ít lợi ích trên quan trường.
Các vị đại nhân đều nể mặt hắn ít nhiều, khiến hắn như cá gặp nước.
Cuộc sống của hắn quá thuận lợi, khiến hắn quên mất rằng, giấy không thể gói được lửa.
Không ngờ, Hoàng thượng đột nhiên triệu phụ thân ta về kinh phục mệnh.
Ta lại về kinh trước một bước, vô tình phá vỡ toàn bộ kế hoạch của hắn, đập tan giấc mộng đẹp của hắn.
Dưới sự xử lý cứng rắn của trưởng bối hai nhà, Hạ gia và Cố gia đã chính thức giải trừ hôn ước.
Cố lão phu nhân thất vọng nhìn Cố Trình Phong: “Liễu Thanh Thanh kia, danh không chính, ngôn không thuận, thân thế không rõ ràng.”
“Con định xử trí thế nào?”
“Thể diện của Cố gia đã bị con làm mất sạch, sau này, người làm chủ mẫu, tuyệt đối không thể là một nữ nhân có phẩm hạnh như vậy!”
“Lão thân tự quyết, cho nó một thân phận di nương, nhốt ở nội viện đi.”
Vụ bê bối này của Cố gia quá lớn.
Là một tân khoa Thám hoa, hắn bị gọi vào cung.
Sau khi ra ngoài, mấy ngày liền sắc mặt hắn tái nhợt như vàng mã, hồn bay phách lạc.
Sau đó, tin tức từ trong cung truyền ra.
Vì vụ bê bối của hắn, Hoàng thượng đã quở trách hắn một trận, và nói rằng người không ngay thẳng thì làm sao làm quan.
Hoàng thượng đã đình chỉ chức quan mà Lại Bộ sắp xếp cho hắn.
Bắt hắn ở nhà tự kiểm điểm trong ba tháng.