5.
Ta và Vương mụ mụ bí mật bàn tính về nơi sẽ đi. Trời đất tuy rộng lớn, nhưng bốn bể đều là đất của vương triều, biết đi đâu để tìm nơi nương tựa?
Mụ mụ nói: "Nếu cô nương không ngại lạnh, hãy đến quê hương của ta."
Quê của mụ mụ ở Ninh Cổ Tháp, vùng cực bắc của biên cương triều ta, cũng là nơi lưu đày tội nhân. Nơi ấy dù mùa hè ngắn ngủi, khí hậu lạnh giá, nhưng bốn mùa rõ rệt, phong cảnh tuyệt đẹp. Dù giao thông không thuận tiện với Vĩnh Ninh, nhưng biên thương lại phát triển, người từ các nước khác qua lại nhộn nhịp vô cùng. Năm xưa, mụ mụ theo hầu Thục Thái Tần khi bà còn là tiểu thư nhà Tổng binh, băng qua gió tuyết đến Vĩnh Ninh, rồi nhập cung.
Mụ mụ lau nước mắt: "Ta tưởng cả đời này không còn cơ hội trở về quê nhà, không ngờ... thật cảm ơn cô nương đã thành toàn."
Vì ta đang mang thai, hành trình của chúng ta phải đi đi dừng dừng, sau hơn ba tháng mới đến được Ninh Cổ Tháp. Lúc khởi hành từ Vĩnh Ninh vẫn còn là cuối xuân, vậy mà nay đã là cuối thu. Thời tiết mát mẻ, bầu trời xanh biếc như vừa được gột rửa, lá cây vàng óng pha lẫn sắc cam đỏ, khung cảnh tuyệt mỹ mà Vĩnh Ninh chưa từng có.
Thân nhân của mụ mụ từ lâu đã ly tán, nên chúng ta liền tự nhận là mẹ con, đến quan phủ lập nữ hộ, sau đó thuê một ngôi nhà hai gian, từ đó yên ổn an cư.
Giống như ký ức của Vương mụ mụ, Ninh Cổ Tháp tuy cách xa triều đình, việc truyền tin khó khăn, giao thông cũng bế tắc, nhưng thương mại biên giới lại vô cùng phát đạt. Vào các ngày mùng một và mười lăm, chợ phiên diễn ra nhộn nhịp, nhiều người Hồ tóc vàng, mắt xanh mang sữa, thịt bò và da thú đến đổi lấy vải vóc, lương thực và gốm sứ của triều ta.
Ta và Vương mụ mụ cũng tham gia chợ, bán chút đồ ăn. Ninh Cổ Tháp nổi tiếng với khoai tây, củ to, bở mềm, tinh bột mịn màng, khi ăn có vị ngọt thơm. Chúng ta nghiền khoai thành bột mịn, trộn với thịt tươi băm nhỏ, rồi chiên giòn hai mặt, sau đó phết lên một lớp nước sốt bí truyền của mụ mụ, hương thơm lan tỏa xa cả mười dặm. Bánh khoai tây nhân thịt vừa ngon vừa tiện lợi, giá cả lại phải chăng, rất được yêu thích. Mỗi khi bày hàng, người mua xếp hàng dài, cung không đủ cầu.
Trong vùng Ninh Cổ Tháp có một con sông lớn, nước trong vắt thấy đáy, ngọt lành thấu xương. Cá và tôm ở đây được nuôi dưỡng trong nước lạnh, thịt dai và mềm. Người địa phương thường kho cá với nước sốt hoặc om. Vương mụ mụ thì băm nhuyễn cá tôm, thêm vào các loại gia vị để nấu canh, rồi nặn thành từng viên nhỏ. Cá viên trắng muốt, tôm viên hồng nhạt, lá hành xanh biếc nổi lên trên mặt nồi canh trắng sữa, trông vô cùng hấp dẫn. Thực khách xiên ba viên cá bằng que gỗ, vừa đi vừa ăn, hương vị thơm ngon khó cưỡng.
Thời tiết dần trở lạnh, thân thể ta ngày càng nặng nề, nên ta tạm ngừng việc buôn bán, cùng Vương mụ mụ đóng cửa nhà an tĩnh nghỉ ngơi.