6.
Thế sự trôi qua như dòng nước chảy, cuộc đời này tựa giấc mộng phù du. Chớp mắt, ta cùng Nguyên Tuyết và Vương mụ mụ đã sống ở Ninh Cổ Tháp trọn mười hai năm.
Giờ đây, tiểu quán Lưu gia đã trở thành trang viên Lưu gia, vừa là quán ăn, vừa là nhà trọ, với sân vườn rộng rãi, lối đi quanh co, đông có ấm các, hè có thủy tạ. Trong vòng mấy trăm dặm, từ yến tiệc quan trường, buôn bán biên giới đến những buổi sum vầy gia đình, Lưu gia tửu điếm luôn là lựa chọn hàng đầu.
Ta cũng đã sở hữu trăm mẫu ruộng tốt, với bảy tám chục hộ tá điền, cuộc sống tuy không xa hoa như phủ Hầu, nhưng giàu có và an nhàn hơn rất nhiều.
Vương mụ mụ nay đã cao tuổi, nhưng sức khỏe vẫn dẻo dai. Bà thỉnh thoảng nghiên cứu các món ăn mới, luôn được thực khách yêu thích.
Nguyên Tuyết thì đã học chữ, lại học cả võ nghệ. Giống như hầu hết các cô gái đất Bắc, nàng không giỏi nữ công, may vá thì miễn cưỡng lắm cũng chỉ khâu nổi một cái cúc. Ta cũng không câu nệ gì nàng, để nàng tự do như một vầng mặt trời tươi sáng, mỗi ngày chạy nhảy, sống vui vẻ.
Còn ta, đã quen với tính cách sôi nổi, dứt khoát, vì bận bịu với đủ loại công việc nên không để tâm đến chuyện gì khác. Cũng có vài người tỏ ý với ta, nhưng ta chỉ mỉm cười cho qua.
Về chuyện tình cảm nam nữ, ta thực sự có phần thờ ơ. Ngày ấy, Thế tử đối với ta tốt như vậy, ta cũng chỉ cảm kích, chứ không hề động lòng.
Khi còn nhỏ ở Yến Phân Phi, ta đã thấy quá nhiều bộ mặt xấu xí của những người đàn ông đến tìm thú vui, cũng chứng kiến không ít cảnh các cô gái lâm vào bi kịch sau khi động lòng yêu thương.
Giờ đây, ta có tiền, có danh tiếng, có con gái và có Vương mụ mụ. Thật sự ta chẳng cần thêm một người đàn ông nào để chia sẻ nữa.
Năm ấy, khi Nguyên Tuyết tròn mười hai tuổi, đúng vào dịp tuyết lớn.
Ta cho người trong vườn dựng những bức tượng tuyết, treo đầy đèn lồng sặc sỡ để mừng sinh nhật nàng.
Vương mụ mụ đích thân vào bếp, chuẩn bị mười hai món ăn tinh tế, đầy đủ sắc hương vị cho Nguyên Tuyết. Vì nàng thích ăn chua ngọt, đặc biệt có món lưu ly tô thịt. Chọn thịt thăn non, thái thành lát mỏng, phủ bột rồi chiên đến khi vàng giòn, trông như những miếng ngói lưu ly vàng óng. Sau đó dùng giấm gạo và đường pha thành nước sốt chua ngọt rưới lên, hương vị thơm ngon đặc biệt.
Lại chọn những quả hồng tươi to tròn, bỏ hạt, nhồi đậu đỏ, hạt thông, hạt hướng dương và hạt phỉ giã nhỏ, rồi phủ lớp kẹo đường đá. Ta xiên chúng vào những que tre, cắm lên các bức tượng tuyết để làm mát. Bất cứ ai đến cũng được tặng một xiên để ăn, mới mẻ mà thú vị, khiến các cô bé cười rộn ràng.
Chẳng bao lâu, thời tiết trở nên trong lành, bầu trời xanh biếc, ánh nắng vàng rực chiếu lên tuyết trắng và những quả hồng đỏ, tạo nên một khung cảnh lấp lánh như thế giới lưu ly, đẹp đến khó tả.
Lúc ấy, chưởng quầy đến báo có việc: từ phương Nam có một nhóm tội phạm bị lưu đày, quan phủ không đủ chỗ ở, nên sai người đến trang viên của ta mượn vài gian phòng chứa củi để tạm trú.
Ta bảo chưởng quầy tự lo liệu. Ông lẩm bẩm khi rời đi: "Ai dà, đều là mấy kẻ già yếu phụ nữ trẻ con, đói rét đến mức chỉ còn chút hơi tàn, trông cũng thật đáng thương. Nghe nói trước đây đều là phu nhân, tiểu thư của phủ Hầu, kiêu sa nhường nào, giờ phải đi đường xa thế này."
Lòng ta bỗng nhói lên, vội gọi chưởng quầy lại: "Phủ Hầu nào vậy?"
"Nghe người của quan phủ nói, nhóm tội nhân này có lai lịch không nhỏ, là người nhà của phủ Hầu ở Vĩnh Ninh. Ông chủ bị xử trảm, nữ quyến và trẻ nhỏ đều bị đày đến đây."
Tay ta lạnh toát, tim đập thình thịch như trống trận, một vị đắng lan ra từ gốc lưỡi. Một lúc thì ta đoán rằng có chuyện đã xảy ra với phủ Vĩnh Xương Hầu, một lúc lại tự bảo mình đừng suy nghĩ quá nhiều, lo lắng sẽ làm rối trí. Ta vội sai chưởng quầy đi tìm hiểu thực hư.
Chẳng bao lâu, chưởng quầy quay lại, kể cho ta mọi chuyện một cách rõ ràng.
Hầu gia đã chết.
Thế tử cũng chết rồi.
Phủ Vĩnh Xương Hầu đã sụp đổ.
7.
Ta lắng nghe chưởng quầy kể lại tình hình của phủ Hầu một cách cẩn thận.
Chuyện tuy không phải mới, đã xảy ra từ nửa năm trước, nhưng vì Ninh Cổ Tháp quá xa xôi, mãi đến khi những nữ quyến bị lưu đày đến đây, ta mới hay biết.
Đương kim Thánh thượng tuy là minh quân có đạo, nhưng tuổi đã cao mà vẫn chậm trễ trong việc lập Thái tử, khiến ba vị Hoàng tử đều lòng dạ sâu xa, thỉnh thoảng tranh đấu ngấm ngầm.
Thượng thư bộ Lại, Anh Sở Bình, là cha của Huệ Phi nương nương và cũng là ông ngoại của Đại Hoàng tử. Chính lão hồ đồ này đã gây ra đại họa.