9.
Người hầu dẫn lão phu nhân, Kinh Nương và Nguyên Anh, ba đời tổ tôn, vào phòng, quỳ lạy cảm tạ ta phía sau bức bình phong.
Ta ngồi trên chiếc kháng cao, nhìn xuống mái tóc bạc trắng của lão phu nhân, không khỏi nhớ lại ngày ấy ở chùa Tùng Mai. Khi ta quỳ dưới chân nghe bà trách mắng, bà thậm chí không thèm nhìn ta một cái, chỉ sai nha hoàn tát vào mặt ta, bảo ta phải giữ bổn phận, không được làm ô uế huyết mạch phủ Hầu.
Mà giờ đây, phủ Vĩnh Xương Hầu đã tan rã. Nếu năm đó ta yên phận làm ngoại thất của Thế tử, có lẽ giờ ta đã bị người ta dẫm nát dưới chân như bùn đất. Thế mới thấy, con người không nên quá an phận thì mới tốt.
Kinh Nương quỳ thẳng tắp bên cạnh lão phu nhân. Ta và nàng chưa bao giờ là tình địch. Với ta, Thế tử chỉ là chỗ dựa, là bệ đỡ. Ngày trước, ta như dây leo bám quanh cây, phải dựa vào sự bố thí của ngài mà sống. Còn Kinh Nương thì như một cây mạnh mẽ, sánh vai cùng Thế tử, vững vàng kiên cường. Ta thực lòng thấy mừng cho Nguyên Anh, vì có một người mẹ nuôi nhân phẩm cao quý như Kinh Nương che chở.
Còn về Nguyên Anh, việc cấp bách lúc này là nghĩ cách giúp nàng thoát khỏi thân phận nô tỳ. Còn chuyện ta có nên nhận nàng làm con hay không, hãy để tùy duyên.
Trong lòng ta trăm mối cảm xúc ngổn ngang, nhẹ giọng nói: "Xin mời đứng lên. Không cần quá câu nệ."
Vừa dứt lời, Kinh Nương bất ngờ ngẩng đầu nhìn ta. Vừa thấy mặt ta, toàn thân nàng run rẩy, miệng thốt lên: "Lưu!"
Nguyên Anh đỡ lấy mẹ, khẽ hỏi: "Mẹ, mẹ sao vậy?"
Lão phu nhân thấy vậy, nghi hoặc nhìn Kinh Nương rồi nhìn ta, vẻ mặt đầy bối rối. Năm xưa bà chỉ gặp ta một lần, hẳn đã quên khuôn mặt ta từ lâu.
Ta không thể kìm nén thêm, vội bước nhanh đến bên Kinh Nương, đỡ nàng đứng dậy, rồi đặt vào tay nàng chiếc dây chuyền ngọc Quan Âm, nghẹn ngào nói: "Ân tình che chở, ta chưa bao giờ quên một ngày nào."
Kinh Nương tràn đầy nước mắt, nhìn ta với ánh mắt không thể tin nổi, vừa kinh ngạc vừa vui mừng: "Ta tưởng ngươi… ngươi đã không còn trên đời! Không ngờ, không ngờ… ngươi lại sống tốt như thế này…"
Nguyên Anh hớn hở nói: "Mẹ, thì ra người quen biết với phu nhân sao?"
Lão phu nhân như chợt nhớ ra điều gì, đôi mắt đục ngầu bỗng sáng rực. Bà vừa định mở miệng nói thì Nguyên Tuyết từ ngoài chạy vào.
"Mẹ, con chó nhỏ của con vừa sinh con, mẹ đi xem cùng con nhé."
Ánh mắt của lão phu nhân dừng lại trên khuôn mặt của Nguyên Tuyết.
Nguyên Anh giống mẹ về dung mạo, còn Nguyên Tuyết lại giống cha. Cô cao ráo, khuôn mặt tròn đầy, ngũ quan toát lên vẻ anh tuấn, càng lớn càng giống Thế tử.
Có lẽ lão phu nhân nhìn thấy bóng dáng người con trai đã qua đời của mình trên khuôn mặt Nguyên Tuyết, bà ngập ngừng hồi lâu, giọng run rẩy hỏi ta: "Ngươi… là? Ngươi… là?"
Ta mỉm cười gật đầu: "Đúng vậy."
Sắc mặt bà lập tức đỏ bừng, ngay cả cổ cũng đỏ, rồi bà lại nhìn Nguyên Tuyết, lắp bắp hỏi: "Con bé này… là?"
Ta lại mỉm cười: "Chính thế."
Bà vừa vui mừng, vừa xấu hổ, nước mắt to như hạt châu lăn dài từ đôi mắt khô cạn.
Kinh Nương nhìn Nguyên Tuyết, bỗng nhiên bừng tỉnh, buột miệng "A!" một tiếng.
Nguyên Anh và Nguyên Tuyết bị những câu hỏi đố như chơi đoán mò của chúng ta làm cho bối rối, không hiểu gì cả. Ta bèn mỉm cười nói với Nguyên Tuyết:
"Người lớn nói chuyện vặt vãnh thôi, con không hiểu thì ra ngoài chơi đi. Vị tỷ tỷ này là Nguyên Anh, trạc tuổi con đấy. Hai chị em đi xem những con chó con đi."
Nguyên Tuyết vui vẻ đồng ý, rồi nắm tay Nguyên Anh, hai chị em cười nói hớn hở cùng nhau ra ngoài.
Ta nhìn theo bóng lưng các con, cảnh tượng này là thứ ta đã mơ thấy không biết bao nhiêu lần trong suốt mười mấy năm qua, giờ đây, cuối cùng ước nguyện cũng thành sự thật.
Khi bọn trẻ đã đi khỏi, lão phu nhân không kìm được nữa, vội vã nắm lấy tay áo của ta: "Ngươi là người của Lan Từ? Ngươi chưa chết! Sao ngươi lại ở đây? Đứa trẻ kia… đứa trẻ đó là con gái của Lan Từ sao?"
Ta rút tay áo ra khỏi tay bà, mỉm cười nói: "Lão phu nhân, đã lâu không gặp.