1
Vừa mới hồi phủ đã có hạ nhân bưng tới một chậu than hừng hực lửa:
“Phiền nhị tiểu thư bước qua chậu than, trừ uế khí xui rủi trên người.”
Đại bá mẫu lập tức chắn trước mặt ta, giọng lạnh như băng:
“Chậu than là thứ dành cho kẻ từng ngồi đại lao bước qua, ai cho các ngươi lá gan dám dùng thứ đó để làm nhục tiểu thư của Hầu phủ?”
Quản gia không chút dao động, chắp tay đáp:
“Đại phu nhân, đây là ý của Hầu gia và phu nhân. Nếu nhị tiểu thư muốn nhận tổ quy tông, tất phải bước qua chậu than này.”
Đại bá mẫu giận đến dựng ngược cả lông mày:
“Nói bậy! Xưa nay chưa từng có chuyện con cháu trong nhà trở về lại phải bước qua chậu than!
Lam Lam, chúng ta không qua. Nếu không cho vào thì chúng ta cũng không thèm vào!”
Nói rồi, bà kéo ta ngồi bệch xuống ngay trước cửa Hầu phủ, thản nhiên lấy bánh hoa quế ra, bẻ đôi chia cho ta:
“Lam Lam, đừng nghĩ nhiều, ăn no đi đã, no mới có sức mà cãi nhau.”
Ta bặm môi cười khẽ, không khách sáo cầm lấy bánh ăn.
Chẳng bao lâu sau, cửa Hầu phủ đã vây kín người đứng xem náo nhiệt:
“Chẳng phải đó là vị tiểu thư vô dụng nhà họ Chúc sao? Sau khi gả cho tên bệnh ốm yếu kia cũng chẳng thấy xuất đầu lộ diện nữa.”
“Đúng thật là, không ở yên trong nhà chăm chồng, lại còn chạy đến cửa Hầu phủ ngồi ăn bánh thế kia…”
“Haiz, cũng chỉ là được mấy ngày vẻ vang trước mắt thôi. Đợi tên bệnh đó chế//t, dưới gối không con cái, rồi cũng mặc người chèn ép mà thôi…”
······
Ta nuốt vội miếng bánh hoa quế trong miệng, lén cấu một cái thật đau vào đùi mình, nước mắt giàn giụa rồi làm bộ uất ức nức nở nói lời từ biệt:
“Đại bá mẫu, hay là để con đi đi… Tuy con còn nhỏ không hiểu chuyện, nhưng ở quê cũng chưa bao giờ có cái đạo lý bắt con cháu nhà mình bước qua chậu than như thế. Hầu gia, phu nhân chê con bẩn thỉu, con hiểu mà…”
Đại bá mẫu vỗ vỗ vụn bánh dính trên tay, kéo ta lại:
“Con bé ngốc này, nhị đệ và đệ muội đang chuẩn bị mở trung môn đón con vào phủ đấy. Năm xưa vì sơ suất của họ mà để con bị bọn cướp bắt đi, con chẳng hề oán trách họ đã là quá tốt rồi, sao họ nỡ lòng nào mà ghét bỏ con chứ?”
Hầu phu nhân đang định âm thầm lén đưa ta vào phủ rồi sau đó từ từ xử lý, nghe thế liền khựng bước, suýt chút nữa trẹo chân té nhào.
Bà ta siết chặt nắm tay, cuối cùng đành phải cắn răng ra lệnh mở trung môn nghênh đón ta vào phủ.
Mang một bụng tức đưa ta đến Thọ An Đường, bà ta lập tức trở mặt:
“Trước đây Lưu ma ma từng nói con bé này cứng đầu, lòng dạ thâm sâu, ta còn chưa tin. Giờ thì ta hiểu rồi.
Một đứa vừa thối vừa cứng như thế, Hầu phủ chúng ta không nuôi nổi!”
“Phụ thân, chi bằng đưa con bé đến từ đường, bao giờ rũ sạch được vận xui thì hẵng đón về!”
Hầu gia cũng gật đầu theo:
“Phụ thân, tìm một ma ma dẫn nó đến từ đường, dạy cho nó biết quy củ. Bao giờ học xong mới cho quay về.”
Trâu Phù, dưỡng nữ của Hầu phu nhân cũng mỉm cười kéo tay ta:
“Muội muội, cứ nghe theo lời phụ mẫu đi. Đến từ đường tu dưỡng tâm tính, sau này tỷ muội ta mới có thể cùng nhau hiếu thuận dưới gối cha mẹ.”
2
Đại bá mẫu nghi hoặc:
“Lam Lam nhà ta rốt cuộc đã làm sai điều gì? Vì sao các ngươi lại không dung được con bé?
Từ đường là nơi dùng để răn dạy nữ tử phạm lỗi, Lam Lam chịu bao nhiêu khổ cực như thế, có tội gì chứ?”
Hầu gia chắp tay:
“Đại tẩu ngày ngày chỉ biết xem thoại bản, căn bản không hiểu được chuyện trong này.”
Đại bá mẫu trừng mắt lườm:
“Không hiểu thì ta mới hỏi ngươi đó! Ngươi nói thử xem, rốt cuộc là chuyện gì, nói rõ ràng đầu đuôi ra cho ta!”
Hầu gia thở dài một tiếng:
“Bát tự của ta cứng, còn Lam Lam thân thể yếu nhược, nếu trực tiếp nuôi dưỡng dưới gối e là bất lợi cho sức khỏe của con bé.
Ta vốn định để con bé bước qua chậu than hóa giải bớt đi, nhưng nó lại không chịu, giờ chỉ có thể đưa đến từ đường tĩnh tâm một thời gian thôi.”
Nghe đến đây ta cũng hiểu rõ. Phụ thân, mẫu thân ruột của ta, cả con chim khách chiếm tổ Trâu Phù kia nữa, bọn họ không một ai hoan nghênh ta trở về.
Bọn họ không thích ta, vậy thì ta cũng chẳng thèm.
Nhưng dù lớn lên ở quê, ta cũng từng nghe các cụ trong thôn kể, từ đường của nhà quyền quý thực chất là nơi tăm tối, dơ bẩn.