1
Trời dần tối, gió mưa gào thét bên khung cửa sổ.
Tiếng trống rộn ràng, nhạc lễ vui vẻ từ lâu đã bị mưa rền lấn át, theo bước chân vội vã của tân khách mà tan vào màn đêm.
Không ai ngờ, đại hỷ yến của trưởng tử phủ Tể tướng lại trở nên tiêu điều lạnh lẽo đến thế.
Trong phòng tân hôn, nến đỏ chập chờn lay động, gia nhân sớm đã lui xuống.
Chỉ còn ta, và người ngồi trước giường trong chiếc xe lăn.
Hắn khoác hỉ bào đỏ sẫm, dung mạo tuấn tú thoát tục, nhưng sắc mặt trắng bệch như giấy.
Lúc ấy, hắn đang cố gắng xoay người, muốn tự mình điều động bánh xe gỗ dưới thân.
Nhưng mặc cho hắn dùng sức thế nào, xe vẫn không nhích được một tấc.
Ta đứng bên cúi đầu hồi lâu, rốt cuộc vẫn không nhịn được, vén khăn hỉ lên, nhẹ giọng nói:
“Ta… ta giúp ngươi...”
Vừa dứt lời, ta bước tới.
Nhưng chưa đi được mấy bước, một tiếng quát lớn liền buộc ta lùi lại.
“Cút!”
Ánh mắt đen như mực của Lư Yến Đoan quét tới, sắc bén như kiếm, đâ/m thẳng vào tim ta.
Chớp mắt sau, hắn dường như bừng tỉnh, khẽ nhắm mắt, mặt quay đi đầy phiền chán.
Lần nữa mở miệng, giọng nói đã trở lại lạnh lùng:
“Không cần. Ta tự làm được.”
Lời vừa dứt, tiếng kẽo kẹt của bánh xe gỗ lại vang lên trong phòng.
Ta đứng đó, không dám bước tới, càng không dám gọi người giúp.
Chỉ dám lặng lẽ nhìn theo bóng lưng kia, cố nén chua xót đang trào dâng trong đáy mắt.
Không rõ đã qua bao lâu, cho đến khi giọt nến cuối cùng tắt lịm, bóng tối bao phủ căn phòng.
Lư Yến Đoan cuối cùng cũng đến được bên cửa sổ, ánh mắt rũ xuống, lặng lẽ nhìn nơi xa trong màn mưa.
Ánh sáng lờ mờ từ ngọn đèn đá nơi hành lang hắt vào, chiếu lên giọt mồ hôi trên trán hắn.
Từ giường đến cửa sổ, chưa đầy mười bước.
Hắn lại phải mất trọn một canh giờ mới tới nơi.
Nghĩ đến đây, lòng ta không khỏi dâng trào đau đớn, cúi đầu lau nước mắt.
Đây chính là Lư Yến Đoan của hiện tại.
Một người đến đi lại cũng vô cùng khó nhọc.
Nhưng mới nửa tháng trước, hắn vẫn còn là đệ nhất công tử tiếng tăm lừng lẫy đất Kinh.
Văn võ song toàn, phẩm hạnh xuất chúng.
Như liễu tháng ba soi bóng trăng xuân, như mây hồng rạng rỡ đón bình minh, ai gặp cũng phải thán phục phong tư cao nhã.
Mà giờ đây, sa sút đến mức này.
Tất cả… đều là vì ta.
2
Tuy cũng xuất thân từ thế gia, nhưng ta và Lư Yến Đoan xưa nay chẳng có bao nhiêu giao tình.
Chúng ta gặp nhau, là từ lúc cùng học tại học đường phủ Chu.
Chu Thái phó coi trọng học vấn, thỉnh danh sư về dạy, cũng mời một số danh sĩ thế gia trẻ tuổi đến cùng học.
Ta vô tình được mời chung, cùng các công tử tiểu thư trong kinh thành cùng ngồi học.
Lư Yến Đoan, chính là người nổi bật nhất trong số ấy.
Thế nhưng, dù học cùng một nơi, chúng ta lại như nước với lửa.
Hắn là học trò giỏi, rất được tiên sinh ưu ái.
Còn ta chỉ là kẻ chen chân vào, thường bị bậc sĩ tử khinh khi.
Tại học đường, Lư Yến Đoan gần như chưa từng nhìn thẳng ta.
Khi ta cười vì đọc lén thoại bản, hắn liếc mắt.
Khi ta ăn trái cây văng trúng hắn, hắn liếc mắt.
Khi ta dùng ná bắn đậu vô tình bắn trúng cằm hắn, hắn… trừng ta một cái.
Chỉ có lúc du xuân cưỡi ngựa, ta mới được thấy trọn vẹn gương mặt của vị công tử thanh quý này.
Vì trong học đường ấy, chỉ có ta là người cưỡi ngựa giỏi ngang ngửa hắn.
Không ít lần, chúng ta cùng nhau bỏ lại mọi người phía sau, im lặng chiêm ngưỡng cảnh sắc nơi cao nhất.
Chỉ là…
Cưỡi ngựa dù giỏi, cũng có lúc ngựa sảy chân.
Sau tiết Thanh minh, có bạn học tìm được một nơi mới, mời mọi người cùng du ngoạn.
Ta và Lư Yến Đoan như thường lệ cưỡi ngựa đi đầu, vượt qua vài triền đá.
Khi đến trước một con suối, hắn đột ngột dừng lại, không bước tiếp.
Con suối ấy tuy không sâu hiểm, nhưng bề rộng khá lớn, nước chảy xiết.
Ta quan sát một lát, rồi thúc ngựa vượt qua trước.
Hạ đất an toàn, ta quay lại nhìn người bên kia bờ.
Thấy hắn nhướng mày, trong mắt thoáng hiện nét kinh ngạc.
Tim ta phút chốc sục sôi chiến ý, càng thêm hào hứng thúc ngựa tiến đến đoạn kế tiếp.
Khi ấy ta chỉ mong rửa hết nhục cũ, cho hắn thấy phong thái tướng môn của nhà họ Dư ta.
Nào ngờ không để ý ngựa đã kinh hoảng.
Lúc ta nhận ra, cả người đã bị hất văng lên không, rơi thẳng xuống đáy cốc.
Trong khoảnh khắc đầu óc trống rỗng, chợt cảm thấy cổ áo bị ai đó nắm lấy.
Ngay sau đó, cả người bị ném ngược lên, nặng nề ngã xuống bờ suối.
Tầm mắt ta bắt gặp một thân ảnh lao theo gió, áo choàng tung bay, rơi thẳng xuống đáy cốc.
Tim ta chợt thắt lại, hốt hoảng kêu lên:
“Lư công tử!”
Lư Yến Đoan — cứ thế rơi xuống khe suối.
Hắn nằm bất động bên vũng bùn ven nước.
Ta trơ mắt nhìn máu đỏ thẫm tuôn ra từ lưng hắn, nhuộm đỏ cả dòng nước trong veo.