7.
Ta nói với Triệu Dụ rằng sẽ cố gắng hiểu hắn hơn, chiều theo những sở thích của hắn và nỗ lực thay đổi bản thân để trở thành hình mẫu mà hắn mong muốn. Hắn nghe xong, không biểu lộ cảm xúc, chỉ thản nhiên bỏ qua.
Năm ngày trôi qua nhanh chóng, Triệu Dụ bắt đầu kiểm tra việc học thuộc của ta.
Hắn không nhìn ta, chỉ tập trung vào nét bút đang chạy trên giấy. Từng đường mực đen trên tờ tuyên thành hiện lên nhẹ nhàng nhưng đầy chắc chắn, khiến lòng ta thêm hồi hộp.
Lúc đầu, ta trả lời có phần ngập ngừng, nhưng nhận thấy hắn không có phản ứng đặc biệt, tâm trạng dần ổn định hơn.
Dù sao, ta cũng đã tự đúc kết cho mình một “chiến thuật” trả lời: nắm vững vài sự kiện nổi bật, thêm vào những lời ngợi khen hắn, rồi phát triển thành vài trăm chữ. Ta nghĩ, với cách này, ít nhất có thể vượt qua bài kiểm tra.
Nhưng tại sao câu hỏi của hắn lại toàn những điều vụn vặt trong sinh hoạt thường ngày?
Chẳng hạn như:“Mùa thu, chén trà đầu tiên trẫm uống là loại nào?”Hoặc:“Trẫm thích ăn đào mềm hay đào giòn?”
Ta hoàn toàn trống rỗng, chỉ có thể trả lời dựa vào cảm giác.
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng lia qua:“Chuyện quan trọng nhất, ngươi lại không nhớ?”
Ta run rẩy đáp:“Sách... hình như không ghi những điều đó.”
Hắn đứng dậy, từ dưới chồng sách rút ra vài tờ giấy, gõ nhẹ lên mặt bàn. Chữ trên giấy, nhìn qua đã nhận ra ngay là bút tích của hắn.
“Ta... ta bỏ sót phần này rồi.”
Ta muốn khóc. Tất cả những gì cần học ta đều đã học, vậy mà lại bỏ qua điểm mấu chốt.
Hắn tiếp tục chất vấn:“Ngươi còn làm được gì khác nữa?”
Ta ngơ ngác. Không phải đến Ngự Thư Phòng học thuộc sách vở đã là đủ sao?
“Ngươi chỉ ngồi trong Ngự Thư Phòng ba canh giờ mỗi ngày. Thời gian còn lại ngươi làm gì? Chẳng lẽ ngươi định nói rằng ngươi chẳng làm gì cả?”
Ánh mắt sắc lạnh của hắn nhìn thẳng vào ta, giọng nói cũng lạnh lùng:“Ngươi sao lại lười biếng đến thế?”
Trong lúc nguy cấp, ta bịa ra một câu:“Thần thiếp học cách phối trang phục và trang điểm.”
Hắn khẽ nhướng mày, dường như có phần hài lòng:“Tốt. Vậy nói thử xem, ngươi nhận xét thế nào về điều đó?”
Hắn lại cúi đầu, tiếp tục viết chữ, hoàn toàn bỏ mặc sự bối rối của ta.
Ta cố nhớ lại những điều Tiểu Liên đã nghe ngóng được về sở thích của Trinh tần, rồi gắng biến những câu đơn giản ấy thành một bài diễn giải dài dòng.
“Váy màu thiên thanh phối trâm vàng? Quá tầm thường, không có chút thanh nhã nào.”“Lông mày lá liễu kết hợp với son đỏ tươi? Thẩm mỹ thực sự kém cỏi.”
Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ chê bai:“Thẩm mỹ của ngươi thực sự quá tệ.”
Cuối cùng, dường như không chịu nổi nữa, hắn ra lệnh cho Tiểu Đức Tử mang vài bức tranh vẽ cung nữ tới để ta nghiên cứu kỹ lưỡng.
Thật ra, việc ngắm tranh mỹ nhân cũng không quá tệ. Ít nhất, nó thú vị hơn nhiều so với việc phải học thuộc những chi tiết nhạt nhẽo về Triệu Dụ.
8.
Ta kể với Tiểu Liên về phản ứng của Triệu Dụ, nhưng nàng vẫn kiên định tin rằng Trinh tần chính là bạch nguyệt quang trong lòng Hoàng đế.
“Nô tỳ đoán chắc bệ hạ không muốn nương nương trở thành thế thân. Có lẽ kế hoạch này đã không hiệu quả rồi.”
Ta không đồng ý, lập tức phản bác:“Nhưng nhìn vẻ mặt của bệ hạ, rõ ràng là hắn không thích những kiểu phối đồ đó.”
Tiểu Liên nghiêm nghị đáp:“Ca ca Trần Phong chắc chắn sẽ không nói sai với nô tỳ đâu.”
Ta nhíu mày, tò mò hỏi:“Trần Phong là ai?”
Khuôn mặt Tiểu Liên thoáng đỏ lên, giọng nàng trở nên lí nhí:“Là thị vệ ở Thanh Huyền Cung.”
Dưới sự khéo léo dẫn dắt của ta, cuối cùng Tiểu Liên cũng thú nhận rằng nàng đã đem lòng yêu.
Thanh Huyền Cung cách xa tẩm cung của Triệu Dụ, khiến Tiểu Liên và Trần Phong vô tình trở thành một cặp đôi “yêu xa” trong chính hoàng cung đầy rẫy quy tắc này.
9.
Ta bị nhiễm phong hàn, kéo theo cả Triệu Dụ cũng bị liên lụy.
Mỗi ngày, hắn xuất hiện với vẻ mặt tiều tụy, chăm chú nhìn ta uống thuốc.
Nhiều lúc, ta cảm thấy hắn còn khổ sở hơn ta. Ta có thể ung dung nằm nghỉ trên giường bệnh, còn hắn phải chịu nỗi đau từ ta mà vẫn phải xử lý triều chính.
Sau khi ta khỏi bệnh, Triệu Dụ nghiêm chỉnh tuân theo lời dặn của thái y, hằng ngày đều sai Tiểu Liên đưa ta ra ngoài đi dạo. Hắn còn dọa rằng nếu ta tái bệnh, gia đình ta sẽ không yên ổn.
Bị lời đe dọa ấy làm sợ hãi, ta ngoan ngoãn làm theo không dám cãi.
Hôm nay, khi dạo bước bên bờ Thái Dịch Trì, ta tình cờ gặp Lệ Quý phi.
Ánh mắt nàng sắc lạnh, tràn ngập địch ý, nhìn chằm chằm vào ta:“Cha ngươi thật không biết làm ăn kiểu gì, lại đưa ngươi vào cung để tranh sủng với bổn cung.”
Ta không dám phản bác, chỉ cúi đầu nhỏ giọng đáp:“Thần thiếp không dám.”
Lệ Quý phi cười nhạt:“Nếu không có bổn cung, năm ngoái ngươi đã chết trong cung rồi. Ngươi còn nhớ vì sao mình nhập cung không?”
Ta kính cẩn trả lời:“Là để hỗ trợ nương nương.”
Ngoài việc phụ thân làm việc dưới trướng Bùi Thượng thư, năm ngoái khi ta bệnh nặng gần kề cái chết, cũng chính Lệ Quý phi đã phái thái y đến cứu mạng ta.
Lệ Quý phi nhướng mày, giọng đầy kiêu ngạo:“Xem ra ngươi vẫn biết điều.”
Bàn tay nàng với móng được chăm sóc kỹ lưỡng, chậm rãi lướt qua gò má ta, mang theo sự trịch thượng rõ rệt.
Sau khi nàng rời đi, ta vừa đi thêm vài bước thì gặp phải Vân Chiêu nghi – biểu muội được Triệu Dụ hết mực chiều chuộng.
Xem ra hôm nay ra ngoài mà quên xem ngày lành, đúng thật không phải ngày tốt.
Vân Chiêu nghi sửa lại búi tóc, liếc ta với ánh mắt đầy oán hận:“Thật không hiểu ngươi đã làm gì mà khiến biểu ca ta mê mẩn, để một kẻ hèn mọn như ngươi lại có thể ngang hàng với bổn cung.”
Ta không đáp, định lẳng lặng tránh đi, nhưng nàng bất ngờ túm lấy cánh tay ta.
“Ngươi tỏ thái độ gì vậy? Tưởng rằng được sủng ái một chút thì có thể ngồi lên đầu bổn cung sao?”
Ta không muốn dây dưa, cố rút tay khỏi tay nàng. Nào ngờ, nàng lập tức thuận thế ngã xuống đất, trình diễn một màn “ngã” vô cùng thành thục.
Chưa kịp phản ứng, ta đã bị nàng tát thẳng vào mặt một cái đau rát.
Ta không thể đánh trả. Hậu cung này, không có ai mà ta dám đắc tội.
“Đang làm loạn gì ở đây?”
Giọng nói trầm thấp của Triệu Dụ bất chợt vang lên.
“Biểu ca, nàng ta đẩy ngã thần thiếp! Lần trước trong yến thưởng hoa, cũng là nàng xô vào người thần thiếp, vậy mà biểu ca lại mang nàng đi. Thần thiếp không cam lòng!”
Vân Chiêu nghi nước mắt lã chã, vừa khóc vừa tố cáo.
Triệu Dụ liếc qua nàng một cái, rồi bước đến sau lưng ta. Hắn dùng cây quạt gấp chạm nhẹ vào eo ta, cúi xuống thì thầm:“Trẫm lần đầu nếm trải cảm giác bị người khác tát. Ngươi đúng là đáng chết. Đánh trả lại, trẫm sẽ không phạt ngươi.”
Vân Chiêu nghi còn đang nức nở, ta bước lên, không chút do dự mà tát thẳng vào mặt nàng.
Ánh mắt nàng đầy vẻ không tin nổi, sững sờ một lúc rồi định phản kháng.
Triệu Dụ lập tức giữ chặt cổ tay nàng, giọng lạnh băng:“Vân Chiêu nghi, lời nói và hành vi không đúng mực, phạt cấm túc ba năm.”