19.
Triệu Dụ rất tức giận, bởi lần này hắn lại bị ta liên lụy.
Thái y nhanh chóng bước vào, bắt mạch cho ta, vẻ mặt đầy lo âu:“Nương nương bệnh tim tái phát, lại thêm nhiễm lạnh. Bệnh này không thể chịu kích thích mạnh, nếu phát tác quá thường xuyên sẽ khiến tim mạch rối loạn. Thường ngày cần phải chú ý cẩn thận hơn.”
Triệu Dụ phất tay, ra hiệu cho thái y lui ra.
Ta nằm yếu ớt trên giường, tóc tai rối bời, y phục thấm đẫm mồ hôi lạnh, cảm giác khó chịu tràn ngập toàn thân.
“Có mấy phần khả năng thì làm mấy phần việc.”
“Không thể đánh, không thể mắng, làm sai rồi đến dọa cũng không xong. Giang Ninh, ngươi thật sự rất phiền phức.”
Tiểu Liên bưng chén thuốc đến, nhưng Triệu Dụ tự tay đón lấy, giọng nói lạnh nhạt:“Uống thuốc đi.”
Hắn chìa tay ra trước mặt ta. Bản năng khiến ta co người lại, ánh mắt có chút sợ hãi.
Hành động ấy càng làm hắn thêm bực bội. Không quan tâm đến phản ứng của ta, hắn trực tiếp nâng ta ngồi dậy, nửa ôm để ta tựa vào người hắn.
Ta vội uống một ngụm, nhưng lại bị sặc, ho khan dữ dội. Chén thuốc cũng theo đó rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh.
Triệu Dụ nhẹ vỗ lưng giúp ta dễ thở hơn, nhưng khi ta ngẩng đầu lên, ánh mắt bất mãn của hắn khiến ta không dám nhìn thẳng.
Những uất ức chất chứa kể từ ngày nhập cung bỗng chốc vỡ òa. Ta không kìm được nữa, bật khóc thành tiếng, từng giọt nước mắt lớn rơi xuống, làm ướt cả phần trước y phục.
Khi còn nhỏ, mẫu thân từng nói ta là bảo bối bà yêu thương nhất, đẹp đẽ nhưng cũng mong manh hơn người khác.
Ta đã tin điều đó suốt nhiều năm.
Nhưng sự thật là, từ đầu đến cuối, ta đúng là một người phiền phức.
Triệu Dụ khẽ thở dài, giọng nói trầm xuống, mang theo chút kiềm chế:“Ân tình không đáng trả thì đừng trả. Những kẻ ức hiếp ngươi chưa từng nghĩ đến nhân quả, vậy chút ân huệ vô tâm ấy, ngươi cần gì phải giữ mãi trong lòng?”
Hắn nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt ta, giọng nói bỗng trở nên dịu dàng đến lạ:“Sau này trẫm sẽ không mắng ngươi nữa, được không? Đừng khóc nữa. Khóc lâu một chút, lát nữa mắt cả hai chúng ta đều sẽ đau đấy.”
20.
Triệu Dụ quả nhiên không còn mắng ta, nhưng cũng không cho phép ta tiếp tục lui tới Ngự Thư Phòng.
Hắn chuyển ta trở lại Chung Thúy Cung và ném cho ta một bản hành vi chuẩn tắc dài tới 1.620 điều, yêu cầu ta phải học thuộc toàn bộ.
Từ việc ăn uống, ngủ nghỉ hằng ngày cho đến cách cư xử trong cung, bản quy tắc này gần như bao quát mọi khía cạnh của cuộc sống.
Thậm chí, hắn còn muốn dạy ta cách “cung đấu.”
Không hổ danh là hoàng đế, nghiêm túc hướng dẫn người khác cách tranh giành ân sủng của chính mình – e rằng khắp thiên hạ này, chỉ có hắn mới nghĩ ra được chuyện kỳ quặc như thế.
Ta thường xuyên đọc đến mức phát khóc. Làm sao hắn có thể nghĩ ra và viết được một thứ dài dòng, rắc rối và khó chịu đến thế?
Đến ngày thứ mười kể từ khi nhận bản hành vi chuẩn tắc, khi Triệu Dụ vẫn chưa đến kiểm tra, ta quyết định "tha thứ" cho chính mình.
Với tâm trạng kiểu “cùng lắm thì chết,” ta tụ tập các cung nữ trong cung, chơi bài, và thậm chí đọc chuyện kể cho họ nghe.
Những cuốn sách chuyện kể này do Trưởng Công chúa tặng. Trong đó, các nữ tử đều táo bạo, mạnh dạn, hành xử nhiệt tình đến mức khiến người nghe không khỏi đỏ mặt.
Khi ta đọc mệt, liền bảo các cung nữ chia sẻ những câu chuyện bát quái mà họ biết. Thế là buổi đọc sách nhanh chóng biến thành một buổi “hóng hớt tập thể.”
Tâm điểm của mọi câu chuyện, dĩ nhiên, là Triệu Dụ.
“Sau họa Bình Lăng, tiểu thư Vãn Ninh bị ép gả đi phương xa, còn bệ hạ theo lệnh Tiên đế, ra biên cương chiến trận. Tiên đế muốn bệ hạ chết nơi chiến trường.
Một người đi về Nam, một người hướng về Bắc, từ đó đôi ngả chia ly.”
Cung nữ Vân Nhi của Ngự Thiện Phòng say sưa kể lại một câu chuyện đầy cảm động. Các tiểu cung nữ xung quanh đều rưng rưng nước mắt lắng nghe, nhưng trong lòng ta lại không hề dao động.
Không phải câu chuyện thiếu thuyết phục, mà bởi hình tượng Triệu Dụ trong câu chuyện hoàn toàn khác xa con người thật mà ta biết. Quan trọng hơn, ta vừa nghe được một tin đồn động trời:
Chuyện ta và Triệu Dụ rơi xuống Bích Ba Hồ đã bị đồn thành một màn “vui vẻ” đầy ám muội trên chiếc thuyền nhỏ.
“Khi bệ hạ rơi xuống nước, chiếc yếm đỏ thêu uyên ương của Giang Chiêu nghi còn mắc trên lưng bệ hạ!”
Nghe đến đây, ta chỉ muốn độn thổ ngay lập tức.
Kể từ lúc đó, tâm trạng vui vẻ để hóng chuyện của ta hoàn toàn tan biến.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, chẳng mấy chốc đã hai tháng vội vàng vụt qua. Khi những tán lá phong trong cung bắt đầu ngả màu đỏ rực, cũng là lúc ngày thu săn đã đến gần.
21.
Đoàn người rầm rộ hành quân qua những dãy núi nối tiếp nhau không dứt.
Rời xa sự phồn hoa náo nhiệt của kinh thành, cảnh sắc vùng ngoại ô như một bức tranh thu tuyệt mỹ, thanh bình và thoáng đãng.
Vượt qua vài ngọn núi, ta bắt đầu cảm thấy kiệt sức.
Ôm lấy dạ dày đau âm ỉ, ta tựa vào thành xe, đầu óc mơ hồ, suy nghĩ vẩn vơ.
Tại sao Triệu Dụ không đến tìm ta?
Hắn có phải đã tìm ra cách hóa giải mối liên kết kỳ lạ này rồi không?
Nếu mối liên kết thật sự được tháo bỏ, hắn sẽ xử lý ta thế nào?
Thôi vậy, đời người nên tận hưởng những niềm vui ngắn ngủi, có rượu hôm nay thì cứ uống hôm nay.
Có thể sống yên ổn trong cung lâu như thế đã là điều bất ngờ rồi.
“Giang Ninh, trẫm nói mà ngươi chẳng nghe lấy một lời nào.”
Giọng nói lạnh lẽo đột ngột vang lên. Triệu Dụ vén rèm xe, bước vào với vẻ mặt chẳng chút hài lòng.
“Bệ hạ, sao ngài lại ở đây?”
Ta ngạc nhiên. Bởi lẽ, mối liên kết giữa ta và hắn thường không ảnh hưởng đến hắn quá nhiều. Với mức độ đau đớn này, hắn vốn không cần bận tâm.
Không để ta kịp phản ứng, hắn đã tiến tới ôm ta vào lòng.
Bàn tay ấm áp đặt lên bụng ta, nhẹ nhàng xoa dịu cơn đau. Rồi, như biến ra từ hư không, hắn lấy ra một túi thơm có mùi cam quýt, hương ngọt ngào nhanh chóng len lỏi vào tâm trí, khiến đầu óc ta tỉnh táo hơn hẳn.
Triệu Dụ trầm giọng hỏi:“Hành vi chuẩn tắc điều thứ bảy mươi ba là gì?”
Ta lí nhí đáp, giọng đầy hối lỗi:“Thần thiếp có tội, thần thiếp không biết.”