01
Đêm đó, mẹ ta vội vàng thu xếp cho ta mấy bộ y phục, ta xách theo một tay nải nhỏ mà nhập cung.
Người khác tránh còn không kịp, ta lại còn lặng lẽ nhét cho quản sự năm lượng bạc để được vào Đông cung.
Quản sự thái giám nhìn ta như thể nhìn một kẻ ngốc.
Hắn lật qua lật lại mấy lượng bạc, nheo mắt đánh giá ta từ đầu đến chân như đang xem một món đồ lạ.
Cuối cùng hắn cười khẩy:
“Diện mạo cũng tạm được, nhưng ngươi hãy thu cái tâm tư đó lại đi. Thái tử dẫu thất sủng, cũng không phải hạng tiện tỳ thấp kém như ngươi có thể mơ tưởng!”
Ta cúi đầu, ấp úng đáp vâng, trong lòng lại thấy oan uổng vô cùng.
Ta vào Đông cung, chỉ là để báo ân.
Nào dám vọng tưởng tới Thái tử điện hạ?
02
Cha ta từng là ngục tốt ở Đại Lý Tự, ngày ngày trông coi ngục tối âm u, tính mạng treo trên lưỡi dao, không lúc nào dám lơ là.
Ông bảo, tù nhân nơi đó đều là nhân vật ghê gớm—có kẻ vốn đã quyền thế, có kẻ ra khỏi ngục rồi lại càng quyền thế hơn.
Ta từng hỏi ông:
“Đã ghê gớm như vậy, sao lại vào tù?”
Cha ta thở dài, uống một ngụm rư//ợu:
“Đó là chuyện sau bức tường cao, ai biết được chứ.”
Mấy năm làm việc nơi đó, cha ta luôn cẩn trọng, duy chỉ có một lần bỏ vị trí là vào ngày ta ra đời.
Mẹ ta chuyển dạ bất ngờ, lại khó sinh.
Khi hay tin, chân cha ta đã mềm nhũn, lảo đảo chạy ra ngoài, ai ngờ lại chạm mặt Đại Lý Tự khanh đang dẫn Thái tử tới tuần ngục.
Vị Tự khanh ấy nổi tiếng nghiêm khắc, mà lại bị bắt gặp ngay tại chỗ.
Theo luật, cha ta phải chịu năm mươi trượng.
Cha ta dập đầu đến tóe máu vẫn không được tha.
Ngay lúc sắp bị áp giải đi hành hình, Thái tử—lúc ấy tuổi còn nhỏ—bỗng cất lời:
“Chuyện liên quan đến sinh tử, cứ để hắn đi trước.”
Như được đại xá, cha ta lập tức bò dậy, lảo đảo muốn chạy đi.
“Khoan đã.” Thái tử lại gọi hắn, “Triệu Đức Thắng!”
“Có nô tài!” Thái giám hầu cận bên cạnh lập tức cúi người lĩnh mệnh.
“Ngươi theo hắn, mang theo lệnh bài của cô, đến Thái y viện gọi ngự y giỏi nhất. Nhanh!”
Bầu trời đột ngột đổ mưa.
Cha ta và Triệu công công dầm mưa khuất bóng.
Nhờ ngự y ấy, mẹ ta giữ được mạng sống, ta cũng được hạ sinh an toàn.
Cha ta nói, Thái tử tuy còn nhỏ tuổi nhưng đã có lòng nhân hậu.
Chỉ tiếc rằng, từ sau khi Hoàng hậu qua đời, hậu cung hiểm ác, Quý phi chuyên quyền, mà nhà mẹ đẻ Hoàng hậu lại bị nghi mưu phản, toàn tộc lưu đày.
Thái tử cũng vì thế mà thất sủng, chẳng rõ sau này sẽ ra sao.
Hôm ấy cha không bị phạt, nhưng cuối cùng vẫn bị cách chức về quê.
Đại Lý Tự khanh là người nghiêm khắc, tù nhân trong ngục toàn nhân vật quan trọng, ông không dám dùng lại một ngục tốt từng bỏ vị trí như cha ta.
Cha ta cũng không oán thán.
Ông bảo ông vốn đã chán cảnh ngày ngày canh giữ chốn ngục tối ấy.
Lúc còn độc thân, chỉ cần lo cho cái bụng mình.
Nhưng khi đã có gia đình, có mẹ ta rồi có cả ta, ông mới biết sợ.
Sợ có ngày chọc giận kẻ quyền quý, một đi không trở lại, mẹ con ta sẽ không nơi nương tựa.
Chúng ta từng chuyển ra ngoại thành, nhưng chưa được bao lâu lại phải quay về.
Khi nhà mẹ đẻ Hoàng hậu bị định tội lưu đày, tình hình bên ngoài rất hỗn loạn.
Tuy loạn dân chưa lan tới ngoại thành, nhưng nội thành có quân giữ thành, ở đó mới thấy an lòng.
Cha ta nhờ mối quan hệ cũ, lo liệu để dọn về nội thành.
Khi ấy ta mới chào đời, Thái tử điện hạ chỉ mới tám tuổi.
03
Nay ta đã mười ba.
Nghe nói mấy năm nay Thái tử sống khép kín, không hỏi chuyện triều chính, một lòng muốn làm kẻ ẩn dật.
Trong triều lời bàn ra tán vào không ngớt, nhiều người đề nghị phế Thái tử.
Nhưng Thánh Thượng chưa từng tỏ thái độ, chỉ âm thầm lạnh nhạt với Thái tử.
Vì thế không ai trong cung muốn tới Đông cung hầu hạ.
Sau một tháng được bà vú dạy bảo, chúng ta chính thức bước vào Đông cung.
Đông cung vắng lặng ngoài dự liệu, người ra vào chỉ lác đác vài cung nhân.
Tường son phai màu, ngói lưu ly mẻ góc.
Hoa cỏ trong sân tuy mọc tốt nhưng đã lâu không ai chăm sóc, cành lá vươn dài như răng nanh vuốt vuốt, toát lên vẻ hoang tàn.
Ta được phân vào chăm sóc hoa viên, đồng hành cùng tiểu cung nữ tên gọi Tảo Thu.
Đêm ấy nàng ghé tai ta thì thầm:
“Biết sớm thế này thì ta đã không đến. Nói là Đông cung thanh nhàn, ai ngờ còn tệ hơn lãnh cung!”
Lời còn chưa dứt, ngoài cửa sổ đã vang lên tiếng quát của Trịnh ma ma.
Ta và nàng giật nảy mình, ngoan ngoãn bước ra, đưa tay ra trước.
Trịnh ma ma là quản sự Đông cung, cung nhân đều e ngại bà.
“Nếu để lão thân nghe thêm một tiếng, cẩn thận da các ngươi đấy!”
Trịnh ma ma cầm thước phạt dài, giọng nói khô khốc như người.
Tảo Thu bị đánh mười thước, sắp khóc đến nơi, nàng vốn rất sợ đau.
Đến lượt ta, Trịnh ma ma nhìn thấy lòng bàn tay ta đầy chai sạn, sắc mặt dịu lại đôi chút:
“Tay chai như thế, chắc là kẻ chịu khó. Sau này ở Đông cung nên siêng năng, đừng lười biếng khiến điện hạ khó chịu.”
Ta vui vẻ chịu mười thước, trong lòng lại cảm thấy hân hoan, dõng dạc nói: